Võ Hạ Trâm và Hà Trần: những cú rẽ mạo hiểm ở đoạn hai sự nghiệp

Võ Hạ Trâm và Hà Trần: những cú rẽ mạo hiểm ở đoạn hai sự nghiệp
Sở thích|Ca hát

Khi giai đoạn sự nghiệp thứ hai bắt đầu bằng một quyết định

Giai đoạn sự nghiệp thứ hai của một nữ ca sĩ Việt Nam là thời điểm họ đã có tên tuổi, kỹ thuật và khán giả riêng, nhưng buộc phải chọn giữa tiếp tục lặp lại công thức cũ an toàn hay dấn thân vào những quyết định sự nghiệp mạo hiểm để giữ mình sống động trong một thị trường âm nhạc đổi thay liên tục. Đây không chỉ là câu chuyện nghề nghiệp, mà là bài kiểm tra về lòng can đảm, bản lĩnh nghệ sĩ và mức độ họ trân trọng tiếng nói sáng tạo của chính mình.

Trường hợp của Võ Hạ Trâm và Hà Trần cho thấy cùng một thế hệ nữ ca sĩ trưởng thành nhưng cách họ “tái xuất ca sĩ” rất khác nhau. Một người chọn thách thức cực độ về kỹ thuật với bản cover Golden, người kia chọn “chậm một nhịp” để bước vào hợp tác âm nhạc mới cùng một nghệ sĩ piano cổ điển quốc tế. Điểm chung là cả hai đều không chấp nhận bị đóng khung trong hình ảnh an toàn mà công chúng vốn quen thuộc.

Võ Hạ Trâm và Hà Trần: những cú rẽ mạo hiểm ở đoạn hai sự nghiệp

Võ Hạ Trâm: Dám leo lên những nốt cao của kỳ vọng

Ở tuổi 36, khi nhiều ca sĩ chọn ổn định, Võ Hạ Trâm lại tự đẩy mình vào “vùng nguy hiểm” với Golden – ca khúc nổi tiếng, có cao độ siêu cao và đòi hỏi kỹ thuật khắt khe. Đây là quyết định sự nghiệp không chỉ mang tính khoe giọng, mà là tuyên bố: cô không chấp nhận bị xếp vào nhóm ca sĩ an toàn, chỉ hát những gì mình đã thành thạo. Màn cover nhanh chóng thu hút sự chú ý trên mạng xã hội, trở thành phép thử khắc nghiệt cho cả giọng hát lẫn hình ảnh nghệ sĩ của cô.

Điều khiến lựa chọn này mạo hiểm là Golden vốn được xem là bài toán khó với cả ca sĩ quốc tế lẫn khán giả muốn cover. Hát sai, cô sẽ bị so sánh và hoài nghi; hát đúng, người ta vẫn có thể bảo đó chỉ là “trò phô diễn”. Nhưng cách cô giữ độ chính xác từng nốt, xử lý quãng cao liên tiếp mà vẫn giữ cảm xúc, không sa đà khoe quãng giọng cho thấy một chiến lược khác: dùng kỹ thuật để mở rộng vùng tự do sáng tạo, chứ không để khoá mình trong hình tượng “ca sĩ kỹ thuật”.

Võ Hạ Trâm và Hà Trần: những cú rẽ mạo hiểm ở đoạn hai sự nghiệp

Hà Trần: Chọn “chậm một nhịp” để bước vào cuộc gặp mới

Sau hơn 30 năm hoạt động nghệ thuật, Hà Trần có đủ lý do để hát lại những bản hit cũ, làm live show hoài niệm và sống yên ổn trong danh xưng diva. Nhưng cô chọn một con đường khác: giảm tần suất xuất hiện, bớt áp lực chạy theo thị trường, tập trung cho đời sống cá nhân và những dự án nhỏ hơn. Đây là dạng quyết định sự nghiệp ít kịch tính trên bề mặt nhưng đầy rủi ro: khi bạn “chậm một nhịp”, truyền thông sẽ dễ quên, khán giả mới sẽ thuộc về lớp ca sĩ trẻ.

Thay vì bám vào những khung sẵn có, cô tìm kiếm hợp tác âm nhạc mới. Đầu năm, cô phát hành album Để em mơ, chọn lại những ca khúc thuộc nhiều thời kỳ của nhạc Việt nhưng xử lý theo cách riêng. Kế đó, cô chuẩn bị xuất hiện trong chương trình kết hợp âm nhạc Việt Nam với cổ điển phương Tây, cùng Ban nhạc Đức Minh và nghệ sĩ piano quốc tế Hồ Khánh Vân vào tối 15/8 tại TP.HCM. Sự giao thoa giữa những bài của Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Trần Tiến, Nguyễn Cường và piano Bach, Haydn, Chopin, Beethoven, Liszt cho thấy một chiến lược khác: đổi mới bằng bối cảnh, không nhất thiết bằng ca khúc hoàn toàn mới.

Rủi ro và cơ hội khi rời vùng an toàn của nữ ca sĩ trưởng thành

Điểm chung giữa Võ Hạ Trâm và Hà Trần là họ xem giai đoạn thứ hai của sự nghiệp như cơ hội thử nghiệm, chứ không chỉ là giai đoạn bảo toàn di sản. Trâm chủ động thử sức nhiều màu sắc âm nhạc khác nhau, từ pop, ballad đến các ca khúc kỹ thuật cao, liên tục bước ra khỏi vùng an toàn để duy trì sức hút và khả năng thích nghi. Hà Trần thì chọn thu hẹp nhịp hoạt động, nhưng bù lại, mỗi lần tái xuất ca sĩ đều gắn với một bối cảnh âm nhạc được tính toán kỹ – từ album Để em mơ đến đêm diễn IKI Symphony - Sound of Wellness.

Rủi ro cho họ là rõ ràng: khán giả vốn thích họ của “ngày xưa” có thể không theo kịp; truyền thông có thể cho rằng những lựa chọn mới quá kén người nghe. Nhưng cơ hội là, nếu dám thử, họ thoát khỏi cái bẫy của chính hào quang cũ. Golden không chỉ là bài kiểm tra thanh nhạc mà là minh chứng rằng một giọng ca thực lực vẫn còn đang lớn lên, chinh phục giới hạn mới. Còn đêm diễn với Hồ Khánh Vân cho thấy một diva nhạc Việt vẫn sẵn sàng đặt mình vào dòng chảy âm nhạc thế giới, để các ca khúc quen thuộc được nhìn bằng một lăng kính khác.

Võ Hạ Trâm và Hà Trần: những cú rẽ mạo hiểm ở đoạn hai sự nghiệp

Giữa an toàn và đổi mới: lựa chọn nào giữ nghệ sĩ “sống” lâu hơn?

Nhìn hai con đường của Võ Hạ Trâm Hà Trần, dễ thấy sự khác biệt giữa việc duy trì thành công cũ và tìm kiếm sự đổi mới sáng tạo. Sống bằng hoài niệm luôn là con đường ít rủi ro hơn: khán giả có sẵn, bài hát đã được kiểm chứng. Nhưng với những nữ ca sĩ Việt Nam đã đi qua nhiều thập kỷ, chỉ lặp lại mình đồng nghĩa với việc từ chối tiến hóa. Khi Trâm chọn Golden như một bài toán khó để giải, còn Hà Trần chọn hợp tác với một pianist cổ điển trong chương trình chia thành năm chương với cấu trúc rõ ràng, họ đang chứng minh rằng nghệ sĩ không nên chỉ “bảo tồn”, mà phải liên tục tái sinh.

Kết luận cuối cùng nằm ở chỗ: khán giả hôm nay không chỉ cần những bản hit mới, mà cần thấy nghệ sĩ của họ vẫn đang sống, đang thay đổi, dám đánh cược với chính tên tuổi mình. Những quyết định mạo hiểm ở giai đoạn sự nghiệp thứ hai không chỉ là câu chuyện của hai cá nhân, mà là gợi ý cho cả thế hệ ca sĩ trẻ: thành công không phải là đích đến, đó là điểm xuất phát cho lần tái sinh tiếp theo.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!