Con em của các ca sĩ nổi tiếng: nối nghiệp hay rẽ lối?

Con em của các ca sĩ nổi tiếng: nối nghiệp hay rẽ lối?
Sở thích|Ca hát

Khi con ca sĩ nổi tiếng không còn là “bản sao” của bố mẹ

Chủ đề con ca sĩ nổi tiếng chọn nối nghiệp hay rẽ lối riêng trong sự nghiệp âm nhạc con em đặt ra câu hỏi về cách thế hệ trẻ âm nhạc trong gia đình ca sĩ Việt tự định nghĩa bản thân, giữa di sản hào quang của bố mẹ và nhu cầu được tự do lựa chọn con đường đời, sở thích giải trí, cũng như thái độ với áp lực nổi tiếng và ánh đèn sân khấu. Điều đáng nói là câu chuyện này không còn xoay quanh việc con có hát hay không, mà là cách các gia đình ca sĩ Việt đối diện với việc con cái dần trở thành một thế hệ khán giả mới, có gu nghe nhạc riêng, văn hóa tiêu thụ giải trí khác. Họ có thể trân trọng thành tựu của bố mẹ nhưng không mặc nhiên coi sân khấu là con đường duy nhất. Và khi cha mẹ chấp nhận điều đó, bức tranh gia đình showbiz bớt đi sự kỳ vọng nặng nề, thay bằng đối thoại và tôn trọng.

Mạnh Quỳnh và những đứa trẻ nghe Kpop, không nghe nhạc của bố

Trong chương trình The Khang Show, danh ca hải ngoại Mạnh Quỳnh – tên thật Nguyễn Thanh Dũng, sinh năm 1972 tại Biên Hòa – Đồng Nai – kể rằng các con biết bố là ca sĩ nổi tiếng nhưng “không nghe nhạc của tôi, toàn nghe Kpop”. Câu nói vừa dí dỏm vừa hơi chạnh lòng ấy phác họa rõ khoảng cách thế hệ trong âm nhạc. Anh chia sẻ các con “không muốn đi theo nghề của tôi, không muốn làm ca sĩ”, dù anh từng mời giáo viên đến nhà dạy piano nhưng một ngày, con trở về bảo không còn thích học nữa, khiến anh phải bán cả đàn, không còn nhạc cụ trong nhà. Với gần 60 album sau gần 20 năm ca hát và đỉnh cao sự nghiệp vào giai đoạn 2001–2004, việc con cái thờ ơ với kho tàng ấy có thể khiến bất cứ nghệ sĩ nào hụt hẫng. Nhưng ở đây, lựa chọn của con lại cho thấy sự trung thực: chúng chỉ gắn bó với thứ âm nhạc khiến mình rung động, không phải với di sản chỉ vì mang họ của bố.

Trong trường hợp của Mạnh Quỳnh, điều đáng quý là anh không biến sự thất vọng thành áp lực. Anh đầu tư một phòng thu nhỏ tại nhà để tiếp tục sáng tác và thu âm, thay vì ép con tham gia vào quá trình đó. Trước đây, mỗi lần thu âm anh phải di chuyển đến California, mất nhiều thời gian và khá vất vả; nay, không gian âm nhạc là của riêng anh, không phải lớp học bắt buộc dành cho con. Cách anh tách biệt sự nghiệp với đời sống của con cho thấy một thái độ trưởng thành: bố mẹ có quyền được sống với đam mê, con cái có quyền từ chối nối nghiệp. Ở góc độ cảm xúc, câu chuyện Phi Nhung qua đời là minh chứng khác cho mặt tối của nghề. Anh nói Giáng sinh và Tết sau đó là chuỗi ngày khó khăn, khi bước lên sân khấu trong bộ vest đen, áo sơ mi trắng, thắt cravat đen để phục vụ khán giả trong khi vẫn mang nỗi đau riêng. Những mất mát, scandal và áp lực dư luận mà anh nhắc đến là lời nhắc rằng sân khấu không chỉ có hoa và tiếng vỗ tay; con cái chọn tránh xa con đường này cũng là một quyết định bảo vệ bản thân.

Con em của các ca sĩ nổi tiếng: nối nghiệp hay rẽ lối?

Thế hệ trẻ âm nhạc: khán giả mới trong gia đình ca sĩ Việt

Việc con của Mạnh Quỳnh ghiền Kpop hơn nhạc bolero của bố không phải câu chuyện cá biệt, mà là tham chiếu sinh động về thế hệ trẻ âm nhạc đang lớn lên trong kỷ nguyên toàn cầu hóa. Chúng lớn lên với playlist đa ngôn ngữ, với idol đến từ mọi nền văn hóa, và không xem âm nhạc của bố mẹ là mặc định trung tâm vũ trụ giải trí của mình. Trong nhiều gia đình ca sĩ Việt, bữa cơm có thể là nơi bố mẹ kể chuyện hậu trường show diễn, còn con thì thao thao về nhóm nhạc Hàn Quốc mới comeback. Sự lệch pha này đôi khi khiến cha mẹ bối rối, nhưng đó cũng là cơ hội để họ nhìn lại: con cái không có nghĩa vụ trở thành bản sao nghệ sĩ phiên bản 2.0. Cách thế hệ trẻ tiêu thụ âm nhạc – từ streaming, fandom đến mạng xã hội – khác quá xa thời các giọng ca hải ngoại phải di chuyển miệt mài giữa các tiểu bang để thu âm như Mạnh Quỳnh từng trải qua.

Câu hỏi quan trọng không phải “vì sao con không nghe nhạc của bố?”, mà là “bố mẹ đối xử thế nào với lựa chọn ấy?”. Khi Mạnh Quỳnh tuyên bố trang fanpage lập ra chỉ dành cho khán giả yêu thương và quan tâm bằng sự chân thành, không dành cho người thích soi mói chỉ trích, anh cũng đang vẽ một ranh giới tương tự cho gia đình: tình yêu không nên đi kèm áp lực phải đồng ý, phải nối nghiệp. Sự nghiệp âm nhạc con em vì vậy không thể đo bằng số giờ luyện thanh hay số nhạc cụ trong nhà, mà bằng mức độ gia đình tôn trọng tự do chọn nghề. Có nhà khuyến khích con thử sức với nhạc cụ, có nhà chủ động không nhắc tới chuyện nối nghiệp để con không thấy bị “lập trình” từ nhỏ. Điều quan trọng là con cảm thấy âm nhạc là niềm vui, không phải gánh nặng mang họ và danh tiếng của bố mẹ.

Con em của các ca sĩ nổi tiếng: nối nghiệp hay rẽ lối?

Nối nghiệp không còn là nghĩa vụ: bài học từ những nghệ sĩ chịu tổn thương

Nhìn vào cách Mạnh Quỳnh đối thoại với khán giả sau những lần bị công kích liên quan tới Phi Nhung, ta thấy một người hiểu rất rõ mặt trái của sự nổi tiếng. Anh nhắc lại việc bạn tri kỷ đã phải lìa xa cõi đời vì lòng dạ con người và cảnh báo đừng vì thần tượng mà vào trang anh chửi bới hay hạ nhục. Đó không chỉ là lời gửi đến khán giả, mà còn là bối cảnh để hiểu vì sao nhiều con ca sĩ nổi tiếng không mặn mà với danh xưng “con của…”. Khi một đứa trẻ chứng kiến bố mình mang nỗi buồn lên sân khấu xuyên suốt dịp Giáng sinh và Tết, vẫn phải diễn trong hình ảnh chỉnh tề để đáp lại sự vui vẻ của khán giả, chúng dễ nhận ra rằng ánh đèn sân khấu có cái giá tinh thần không nhỏ. Trong không ít trường hợp, việc con rẽ sang một nghề khác – dù nghệ thuật hay không – là cách chúng bảo vệ sức khỏe tâm lý, thoát khỏi vùng áp lực nơi mọi sai lầm đều bị soi dưới kính lúp dư luận.

Nối nghiệp, nếu có, nên là kết quả của đam mê cá nhân chứ không phải nhiệm vụ được giao. Một câu nói đáng ghi nhớ là: “Các con tôi cũng không muốn đi theo nghề của tôi, không muốn làm ca sĩ”. Đó là lời thừa nhận thẳng thắn rằng sự nghiệp âm nhạc con em không phải phần tiếp theo bắt buộc của câu chuyện đời bố mẹ, mà là một cuốn sách hoàn toàn mới, có thể viết bằng bất cứ chất liệu nào – âm nhạc, hội họa, khoa học hay kinh doanh. Điều các gia đình ca sĩ Việt có thể làm là cho con tiếp xúc với nghệ thuật như một ngôn ngữ, không phải như một hợp đồng phải ký. Cho chúng thấy cả niềm vui lẫn những tổn thương nghề mang lại, để nếu chọn nối nghiệp, quyết định ấy được đưa ra trong nhận thức đầy đủ, không bị tô hồng.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!