Khi hệ thống giải trí thay đổi: bước ngoặt của nghệ sĩ độc lập

Khi hệ thống giải trí thay đổi: bước ngoặt của nghệ sĩ độc lập
Sở thích|Ca hát

Hệ thống giải trí Việt đang viết lại bản đồ sự nghiệp nghệ sĩ

Hệ thống giải trí Việt là tổng hợp các công ty sản xuất nội dung, nền tảng phát sóng, mạng lưới quản lý nghệ sĩ và chương trình truyền hình thực tế, cùng nhau quyết định cách một nghệ sĩ được phát hiện, đào tạo, quảng bá và kiếm tiền trong suốt sự nghiệp. Quan trọng hơn, nó chính là chiếc khuôn mới định hình lại khái niệm tự do sáng tạo, mức độ độc lập và con đường thăng tiến của mỗi cá nhân trong giới giải trí. Khi chiếc khuôn đó thay đổi, toàn bộ sự nghiệp nghệ sĩ Việt buộc phải tái cấu trúc, từ cách làm nghề tới cách sống với nghề.

Nếu trước đây nghệ sĩ độc lập có thể bám vào vài gameshow lẻ hoặc mạng xã hội, thì hiện tại họ đứng trước các "đế chế" giải trí vận hành như cỗ máy: phát hiện nhân tố, dựng chương trình, quản lý hình ảnh, khai thác thương mại rồi tái đầu tư. Ngành công nghiệp giải trí Việt đang chứng kiến những bước chuyển mạnh, với một tập đoàn được đặt ở trung tâm bức tranh này. Câu hỏi không còn là “nên tham gia hay không”, mà là “tham gia bằng điều kiện nào để không đánh mất mình”.

Khi hệ thống giải trí thay đổi: bước ngoặt của nghệ sĩ độc lập

Từ “thánh livestream” đến ngôi sao hệ sinh thái: câu chuyện Lê Dương Bảo Lâm

Trường hợp Lê Dương Bảo Lâm cho thấy rõ sức nặng của hệ thống giải trí lên sự nghiệp một cá nhân. Mười năm trước, anh được gắn với danh xưng “thánh livestream”, kiếm sống chủ yếu bằng việc bán mỹ phẩm, thời trang, đồ dùng sinh hoạt trên mạng, dù từng là quán quân Cười xuyên Việt. Sự khắc nghiệt của showbiz khiến anh xem nghề livestream như “phao cứu sinh” chứ không phải bệ phóng nghệ thuật.

Bước ngoặt đến khi anh thừa nhận mình “làm nghề bằng bản năng” và tìm đến hệ sinh thái DatVietVAC. Anh được NOMAD nhận làm diễn viên độc quyền, rồi năm 2022 được tạo điều kiện tham gia dàn cast 2 Ngày 1 Đêm. Từ vị trí khách mời trong một gameshow, anh trở thành gương mặt phủ sóng nhiều nền tảng, được các đạo diễn để mắt và góp mặt trong những dự án điện ảnh lớn. Ở đây, hệ thống giải trí Việt không chỉ cung cấp sân chơi, mà còn định hình lại toàn bộ chiến lược nghề nghiệp cho nghệ sĩ.

Khi hệ thống giải trí thay đổi: bước ngoặt của nghệ sĩ độc lập

Khi boyband bước vào truyền hình thực tế: Thỏ và Da LAB giữa tranh luận

Nếu Lê Dương Bảo Lâm đi lên từ livestream và gameshow, thì Thỏ – đồng sáng lập Da LAB – lại bước vào một giai đoạn mới khi tham gia chương trình Anh trai vượt ngàn chông gai. Nhóm đã có 20 năm làm nghề với nhiều bản hit trăm triệu lượt xem, nhưng bản thân từng thành viên hiếm khi “bán hình ảnh”. Thỏ thừa nhận chương trình là cầu nối giúp anh đến gần khán giả hơn và coi đó như cơ hội kéo dài hành trình cùng Da LAB khi anh đã 40 tuổi.

Song hành với cơ hội là tranh luận: Thỏ bị nhận xét là thành viên “lạc quẻ”, còn chính anh cũng từng tự giễu mình “không có năng lực gì ngoài đẹp trai”. Sự nổi tiếng bất ngờ gây sức ép tâm lý, khi một người vốn ít giao tiếp nay phải liên tục xuất hiện trước công chúng. Những thay đổi trong công việc, đời sống và cách đối diện với khán giả cho thấy: bước vào hệ thống giải trí nghĩa là chấp nhận để nền tảng định nghĩa lại cả hình ảnh lẫn câu chuyện cá nhân – điều mà nhiều nghệ sĩ độc lập không dễ thỏa hiệp.

Cỗ máy giải trí khổng lồ: bệ phóng hay chiếc lồng sáng tạo?

Để hiểu vì sao nghệ sĩ ngày càng phụ thuộc hệ thống, cần nhìn vào quy mô của các “cỗ máy” hiện tại. Một mạng lưới quản lý nghệ sĩ đã phủ tới hơn 95% nghệ sĩ, người nổi tiếng và nhà sáng tạo nội dung tại Việt Nam. Danh sách nghệ sĩ quản lý tăng từ 94 lên 114 người, quy tụ hơn 100 gương mặt hoạt động sôi nổi ở nhiều lĩnh vực. Khi một tổ chức nắm gần trọn thị trường, mọi con đường sự nghiệp nghệ sĩ Việt gần như phải đi qua họ.

Không chỉ tìm kiếm và nâng đỡ những gương mặt từ con số 0, hệ sinh thái này còn xây dựng “công thức thành công”: dùng các chương trình giải trí đỉnh cao làm bệ phóng, rồi đẩy nghệ sĩ vào dự án cá nhân, hợp đồng quảng cáo, concert lớn. Quan trọng hơn, họ đang chuyển từ việc chỉ nhận show sang mô hình quản lý toàn diện, tham gia đào tạo, phát triển hình ảnh, sản xuất âm nhạc và nắm giữ tài sản trí tuệ gắn với nghệ sĩ. Khi IP thuộc về hệ thống, biên giới giữa bệ phóng và chiếc lồng sáng tạo trở nên mỏng đi rõ rệt.

Khi hệ thống giải trí thay đổi: bước ngoặt của nghệ sĩ độc lập

Giữa doanh thu nghìn tỷ và độc lập nghệ thuật: nghệ sĩ cần chọn gì?

Sự thống trị về nội dung và con người nhanh chóng chuyển hóa thành lợi nhuận: khai thác thương mại nghệ sĩ dự kiến mang về khoảng 560 tỷ đồng, vượt cả mảng tài trợ, phát sóng và concert trong cùng khối nội dung. Với bệ phóng này, doanh nghiệp đặt mục tiêu đến năm 2030 quản lý thương mại 155 nghệ sĩ, kéo doanh thu lĩnh vực này lên 1.500 tỷ đồng – gần gấp ba so với năm 2025. Đây là hệ thống giải trí Việt ưu tiên tối đa hóa doanh thu từ nghệ sĩ, không chỉ bằng sản phẩm mà bằng chính hình ảnh họ.

Vấn đề là: trong hệ sinh thái đó, nghệ sĩ đứng ở đâu giữa thành công thương mại và độc lập nghệ thuật? Hàng nghìn thí sinh từng xếp hàng hàng kilomet để casting Rap Việt, tìm cơ hội “đổi đời”, chứng minh sức hút khổng lồ của bệ phóng này. Nhưng mỗi bước leo lên nấc thang hệ thống cũng đồng nghĩa chấp nhận chuẩn hóa hình ảnh, lịch trình và đôi khi cả giọng nói sáng tạo của mình. Bài học từ Lê Dương Bảo Lâm và Thỏ cho thấy không có câu trả lời chung: có người cần hệ thống để sống được với nghề, có người chỉ muốn hệ thống “khuếch đại” chứ không điều khiển họ. Bài toán của sự nghiệp nghệ sĩ Việt hôm nay là học cách dùng hệ thống giải trí như đối tác, thay vì để nó trở thành ông chủ của đời sáng tạo.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!