Một Võ Hạ Trâm khác trên sân khấu quốc gia: nội lực và lòng tự hào hòa làm một
Võ Hạ Trâm là ca sĩ sở hữu giọng hát nội lực, giàu kỹ thuật nhưng vẫn gần gũi, đang dần trở thành gương mặt tiêu biểu trên sân khấu quốc gia khi kết hợp khả năng xử lý ca khúc đỉnh cao với tinh thần yêu nước rõ nét trong các concert mang chủ đề Tổ quốc trong tim.
Điều đáng nói ở concert Tổ quốc trong tim không chỉ là việc Võ Hạ Trâm góp mặt trong ba tiết mục tối 23/8 tại TP HCM, mà là cách cô biến mỗi lần xuất hiện thành một tuyên ngôn về bản lĩnh của nội lực ca sĩ và tình cảm dành cho quê hương. Lần thứ hai trở lại sân khấu quốc gia, cô thú nhận từng lo lắng cảm xúc sẽ nhạt đi. Nhưng khoảnh khắc đối diện hàng chục nghìn khán giả, mọi thứ trong cô “bùng nổ và mãnh liệt hơn” khi được hát ngay tại nơi mình sinh ra, lớn lên và gắn bó với con đường nghệ thuật. Ở đây, Võ Hạ Trâm giọng hát không còn là chuyện khoe quãng cao, mà là câu trả lời thuyết phục cho câu hỏi: nghệ sĩ yêu nước bằng cách nào trên sân khấu đại chúng.
Giọng miền Tây phóng khoáng trên nền nội lực ca sĩ: khi rock gặp dân ca Nam Bộ
Nếu phải chọn một hình ảnh âm nhạc để định nghĩa Võ Hạ Trâm ở concert Tổ quốc trong tim, đó sẽ là khoảnh khắc cô cùng Hương Tràm “cháy” trong mashup Bài ca Đất phương Nam – Về miền Tây. Ở đó, người ta nghe rõ cách một giọng hát được rèn dũa kỹ lưỡng vẫn có thể mang tinh thần phóng khoáng, bay bổng của giọng miền Tây trên nền phối khí rock hiện đại. Khi Hương Tràm đảm nhận phần tự sự, nội lực với Bài ca Đất phương Nam, Võ Hạ Trâm nối tiếp bằng Về miền Tây với màu sắc tươi sáng, rộng mở, biến tiết mục thành một cuộc đối thoại giữa hai cá tính nhưng chung nhịp đập.
Điểm thú vị nhất là sự kỷ luật phía sau vẻ ngẫu hứng. Cả hai phải tập riêng nhiều buổi để phần bè, đoạn đối đáp nhuần nhuyễn, đến mức “chỉ cần nhìn nhau là biết nên di chuyển hay đổi vị trí thế nào” trên sân khấu. Mashup này “đòi hỏi năng lượng mạnh nhưng giọng hát vẫn phải rõ và chắc” – câu nói của Võ Hạ Trâm cho thấy tiêu chuẩn nghiêm ngặt mà cô đặt ra cho chính mình, đồng thời chứng minh cô không chỉ là ca sĩ cảm xúc mà còn là người làm nghề tính toán từng chi tiết.
Tự nguyện giữa mưa và 50.000 khán giả: khi Quốc ca trở thành khoảnh khắc định nghĩa sự nghiệp
Khoảnh khắc định nghĩa concert Tổ quốc trong tim lần này không nằm trong phòng thu, mà ở lễ Thượng cờ giữa cơn mưa lớn. Lúc 50.000 khán giả cùng đứng dậy hát Quốc ca dưới bầu trời trắng xóa, Võ Hạ Trâm nói cảm xúc của mình “tăng gấp bội” và cô nghẹn lại khi chứng kiến cảnh tượng đó. Khán giả gần như không ai bỏ về, vẫn giơ cao cờ, hò reo liên tục dù trời mưa lớn. Đây không chỉ là chi tiết đẹp, mà là thứ làm nên bản sắc của một sân khấu quốc gia: nơi người nghệ sĩ và công chúng cùng chịu ướt, cùng hát, cùng chia sẻ một ngọn lửa chung.
Trong khung cảnh ấy, Tự nguyện – ca khúc cô được giao thể hiện – bỗng mang sức nặng khác. Được yêu cầu giữ nguyên từng câu chữ theo bản thảo chép tay của cố nhạc sĩ Trương Quốc Khánh, Võ Hạ Trâm phải “tiết chế kỹ thuật và cảm xúc”, giữ sự tĩnh lặng, thiêng liêng ở đầu bài nhưng vẫn đủ hùng hồn ở phần cuối. Chính sự tiết chế này biến nội lực ca sĩ thành sự trang nghiêm, khiến người nghe cảm nhận rõ câu chuyện ba chiến sĩ Trung đội Ký Con mà không cần phô trương. Ở đây, cô không phả hơi vào bài hát, mà để bài hát phả hơi vào mình.
Hậu trường căng như dây đàn: bản lĩnh nằm ở từng đôi giày, chiếc áo mưa và phút vắng mặt tổng duyệt
Để có những phút giây thăng hoa trên sân khấu quốc gia, cái giá mà nghệ sĩ như Võ Hạ Trâm trả không nằm ở hào quang, mà ở những chi tiết nhỏ ít ai thấy. Cơn mưa lớn đầu chương trình khiến toàn bộ ê-kíp căng thẳng, “tập trung cao độ để mọi hoạt động trên sân khấu và lên sóng diễn ra như kế hoạch”. Trong cánh gà, nghệ sĩ san sẻ từng chiếc áo mưa, nhường chỗ trú cho quay phim, nhiếp ảnh, trợ lý, dùng máy sấy, khăn giấy, khăn lông để cứu thiết bị, chia nhau từng gói đồ ăn nhẹ chống đói. Đó là bức tranh của một đại concert nơi không ai chỉ nghĩ cho riêng mình.
Bản thân Võ Hạ Trâm cũng không ở trong vùng an toàn. Vì bận công việc đột xuất ở Tam Kỳ, Đà Nẵng, cô không thể tham gia đầy đủ tổng duyệt, phải tập online qua video ghi hình. Nỗi lo lớn nhất của cô không phải giọng hát hay thể lực – những thứ đã rèn luyện mỗi ngày – mà là mặt sân khấu trơn khi vẫn phải di chuyển đúng vị trí tổng đạo diễn yêu cầu. Cô đổi cao gót sang giày đế thấp có độ bám tốt, chuẩn bị thêm phương án bảo hộ cho trang phục, nhờ chuyên viên trang điểm dùng lớp nền phù hợp để sẵn sàng nếu phải hát dưới mưa. Nhìn từ góc độ này, giọng hát nội lực không còn là khái niệm trừu tượng, mà gắn với thể lực, sự chuẩn bị và khả năng ứng biến rất cụ thể.
Bài học cho thế hệ ca sĩ trẻ: giọng hát chỉ là điểm khởi đầu
Sau nhiều lần đứng trước hàng chục nghìn khán giả, điều Võ Hạ Trâm rút ra cho nghề lại rất giản dị: “Thể lực, kỹ thuật và khả năng ứng biến là những thứ ca sĩ không thể ngừng rèn luyện mỗi ngày”. Với các sự kiện ngoài trời, cô xem việc chuẩn bị trang phục phù hợp, giày có độ bám tốt và các phương án an toàn là điều “không bao giờ là thừa”. Trong cách nói ấy, người ta thấy một nghệ sĩ ý thức rõ: giọng hát, dù tốt đến đâu, cũng chỉ là điểm khởi đầu để bước lên sân khấu quốc gia.
Câu nói “Bản lĩnh không chỉ nằm ở lúc mọi thứ thuận lợi mà còn ở khả năng giữ sự chuyên nghiệp khi thời tiết hoặc sân khấu thay đổi ngoài dự kiến” là lời nhắc thẳng thắn dành cho các ca sĩ trẻ. concert Tổ quốc trong tim vì vậy không chỉ là giấc mơ đẹp với riêng Võ Hạ Trâm; đó là bài học sống động về cách một nghệ sĩ mang Tổ quốc trong tim nhưng luôn tỉnh táo trong nghề. Và có lẽ, cũng từ những đêm như thế, khái niệm sân khấu quốc gia sẽ bớt xa lạ, trở thành mục tiêu mà bất kỳ ai yêu ca hát cũng có thể hướng tới – miễn là sẵn sàng đi qua mưa gió với đôi giày đã chuẩn bị kỹ và trái tim không ngại ướt.




