Nước hoa giả Chanel, Dior: câu chuyện không còn là “hàng rẻ cho vui”
Đường dây sản xuất và buôn bán nước hoa giả Chanel, nước hoa giả Dior cùng nhiều thương hiệu xa xỉ khác là hoạt động tội phạm có tổ chức, lợi dụng thương mại điện tử và mạng xã hội để sản xuất, pha chế từ cồn và hương liệu rồi phân phối trên phạm vi liên tỉnh với số lượng lớn, khiến người tiêu dùng khó nhận diện và đối mặt rủi ro sức khỏe lẫn tài chính.
Công an tỉnh Thanh Hóa vừa cảnh sát triệt phá giả mạo trong một chuyên án về buôn bán nước hoa giả quy mô lớn hoạt động trên không gian mạng, thu giữ hơn 1.500 chai nước hoa giả mạo các thương hiệu nổi tiếng như Chanel, Dior, Gucci, Versace…. Đây không phải những vụ làm ăn “chộp giật” nhỏ lẻ mà là mô hình kinh doanh xuyên tỉnh, được tổ chức bài bản từ nhập hương liệu, sản xuất đến phân phối. Từ năm 2025 đến nay, đường dây này đã bán ra thị trường khoảng 100.000 sản phẩm nước hoa giả các thương hiệu nổi tiếng với tổng số tiền giao dịch khoảng 200 tỷ đồng. Con số này cho thấy nước hoa nhái hàng hiệu đang là “mỏ vàng đen” cho tội phạm, và nếu người mua còn dễ dãi với hàng rẻ, thị trường chính hãng sẽ tiếp tục bị bào mòn.

Từ Zalo kín tới gian hàng ảo: cách đường dây nước hoa nhái hàng hiệu bủa vây người dùng
Nhìn vào cách các đối tượng tổ chức buôn bán nước hoa giả, có thể thấy đây là sự kết hợp giữa am hiểu tâm lý người tiêu dùng và khả năng khai thác triệt để lỗ hổng trên nền tảng số. Điều đáng nói không phải chỉ là một vài chai nước hoa nhái hàng hiệu, mà là cả một hệ sinh thái gian hàng ảo được dựng lên để hợp thức hóa hàng giả dưới vỏ bọc kinh doanh “chính quy”.
Ở một nhánh, Phòng Cảnh sát kinh tế phát hiện nhiều hội nhóm Zalo kín mang tên “Dương Vũ”, “Kho sỉ Dương Vũ”, “Mai Vũ” thường xuyên đăng hình ảnh, video quảng cáo nước hoa “hàng hiệu” giá rẻ bất thường. Nhóm này lập nhiều tài khoản Facebook, Zalo, livestream và tuyển cộng tác viên ở nhiều tỉnh để đẩy hàng. Ở nhánh khác, các bị can lợi dụng quy trình đăng ký gian hàng trực tuyến lỏng lẻo để lập hàng loạt tài khoản và gian hàng ảo bằng thông tin giả mạo, sau đó dùng thủ thuật tối ưu hiển thị, chạy quảng cáo nhằm đưa sản phẩm tiếp cận người tiêu dùng. Nói cách khác, khi người mua nghĩ mình đang “săn sale” trên sàn thương mại điện tử, rất có thể họ đang nuôi sống cả một chuỗi tội phạm hàng giả.

Hậu trường sản xuất: từ hương liệu nhập khẩu tới cồn, nước cất và chai nhái tinh vi
Đằng sau những chai nước hoa giả Chanel hay nước hoa giả Dior bóng bẩy là dây chuyền pha chế thô sơ nhưng được tổ chức có tính toán, cho thấy tội phạm đã “chuyên nghiệp hóa” hoạt động làm giả thay vì sao chép vụng về như trước. Điều này khiến rủi ro cho người tiêu dùng tăng theo cấp số nhân, vì khó phân biệt bằng mắt thường nhưng lại dễ hấp thụ qua da, hô hấp.
Theo kết quả khám xét tại bảy địa điểm ở Thanh Hóa và Hà Nội, lực lượng chức năng thu giữ hơn 650 chai nước hoa thành phẩm loại 100ml, hơn 1.500 lọ chiết 10ml giả mạo hàng chục thương hiệu nổi tiếng như Chanel, Gucci, Dior, cùng hơn 620 lít dung dịch nước hoa, hóa chất, hương liệu và nhiều tài sản giá trị. Hương liệu gốc được nhập khẩu chính ngạch từ Thổ Nhĩ Kỳ rồi bán ra thị trường tự do, trong đó có các khách hàng dùng để sản xuất hàng giả nhưng lại “để ngoài sổ sách” với doanh thu hơn 15,5 tỷ đồng. Sau đó, vợ chồng Mai Minh Đức và Nguyễn Quỳnh Trang pha trộn hương liệu với cồn, nước cất để tạo dung dịch nước hoa giả, đặt gia công vỏ chai chiết 10ml, in nhãn mác các thương hiệu nổi tiếng rồi phối hợp với người phụ trách thiết kế, quảng cáo và vận hành các gian hàng trên Shopee để tung sản phẩm ra thị trường. Khi kiểu dáng chai, bao bì, tem nhãn đến mã vạch đều được làm nhái tinh vi, người tiêu dùng gần như “mù thông tin” khi chỉ quan sát bên ngoài.

Lợi nhuận khổng lồ, trách nhiệm không thể chỉ đổ cho người bán nhỏ lẻ
Một đường dây có thể đưa khoảng 100.000 chai nước hoa giả ra thị trường với giao dịch khoảng 200 tỷ đồng không thể chỉ là câu chuyện của vài cá nhân tham lam. Đây là sự cộng hưởng của nhiều mắt xích: nguồn hương liệu, các cơ sở pha chế, hệ thống cộng tác viên và cả những kênh phân phối trên mạng xã hội lẫn sàn thương mại điện tử. Nếu chỉ xử lý những người trực tiếp bán mà bỏ qua trách nhiệm của nền tảng và đơn vị cung ứng hương liệu, vòng xoáy nước hoa nhái hàng hiệu sẽ lại tái diễn dưới một hình thức khác.
Thực tế, khi điều tra nguồn cung, cơ quan chức năng xác định có doanh nghiệp nhập khẩu hương liệu chính ngạch rồi bán ra thị trường tự do, để ngoài sổ sách kế toán, không kê khai thuế đối với doanh thu hơn 15,5 tỷ đồng. Ở khâu bán lẻ, nhiều đầu mối tại TP.HCM mua nước hoa giả với giá từ 160.000–250.000 đồng/sản phẩm rồi bán ra với giá từ 1–1,5 triệu đồng để hưởng chênh lệch. Nếu không siết trách nhiệm giải trình của cả chuỗi – từ doanh nghiệp nhập khẩu, đơn vị vận hành sàn thương mại điện tử tới người bán – thì những con số lợi nhuận bất chính như vậy sẽ tiếp tục là “nam châm” hút người tham gia.
Bài học cho người tiêu dùng và hướng đi tiếp theo cho cơ quan chức năng
Thông điệp rõ ràng nhất từ vụ việc này là: nước hoa giả không phải “phiên bản rẻ” vô hại của hàng hiệu, mà là sản phẩm của tội phạm có tổ chức. Khi nước hoa giả Chanel hay nước hoa giả Dior được pha từ cồn, nước cất và hương liệu không kiểm soát, người dùng không chỉ mất tiền mà còn tự đặt sức khỏe vào vùng nguy hiểm. Việc “săn” nước hoa nhái hàng hiệu giá rẻ, suy cho cùng, là tiếp sức cho một thị trường ngầm đang phá vỡ niềm tin vào thương mại chính ngạch.
Ở chiều ngược lại, vụ án vẫn đang được cơ quan công an tiếp tục mở rộng điều tra, làm rõ, đồng thời bóc gỡ toàn bộ đường dây sản xuất, kinh doanh hàng giả. Điều cần thiết lúc này không chỉ là tăng cường cảnh sát triệt phá giả mạo mà còn phải siết chặt quy trình đăng ký gian hàng trực tuyến, yêu cầu sàn thương mại điện tử chịu trách nhiệm đồng kiểm tra, và đẩy mạnh tuyên truyền để người tiêu dùng hiểu rằng “hàng hiệu giá rẻ bất thường” gần như luôn là dấu hiệu của buôn bán nước hoa giả. Khi người mua chủ động nói không với hàng giả, mọi đường dây dù tinh vi đến đâu cũng khó tồn tại lâu dài.






