Cách dùng cân bằng trắng và kỹ thuật expose để kiểm soát ánh sáng

Cách dùng cân bằng trắng và kỹ thuật expose để kiểm soát ánh sáng
Sở thích|Mẹo nhiếp ảnh

Hiểu ánh sáng: từ kỹ thuật đến lựa chọn sáng tạo

Kiểm soát ánh sáng chụp ảnh là việc kết hợp cân bằng trắng máy ảnh, kỹ thuật expose ảnh và sử dụng bộ khuếch tán ánh sáng để biến mọi điều kiện ánh sáng thành lựa chọn sáng tạo thay vì vấn đề kỹ thuật bắt buộc phải sửa trong hậu kỳ. Khi bạn coi ánh sáng, bố cục và khoảnh khắc như lựa chọn chứ không phải mệnh lệnh, bạn sẽ bớt ám ảnh về “ánh sáng đẹp/xấu” và tập trung nhiều hơn vào việc kể câu chuyện của riêng mình. Một nhiếp ảnh gia đã thay hoàn toàn cách làm việc của mình bằng câu hỏi đơn giản: “Mình sẽ diễn giải khung cảnh này thế nào để nó là bức ảnh của mình?”. Trong bài này, ta sẽ đi qua ba “núm vặn” quan trọng: cân bằng trắng máy ảnh với thiết lập Daylight, cách đọc histogram để dịch chuyển phơi sáng (expose to the left/right) và cách dùng tường trắng, softbox, ring light như các bộ khuếch tán ánh sáng khác nhau. Toàn bộ mục tiêu là giúp bạn tự tin hơn với cả chân dung ánh sáng mềm lẫn phong cảnh tương phản mạnh, mà không phụ thuộc hoàn toàn vào auto hoặc chỉnh màu kéo dài trong hậu kỳ.

Cách dùng cân bằng trắng và kỹ thuật expose để kiểm soát ánh sáng

Khóa cân bằng trắng Daylight để hiểu ánh sáng tại hiện trường

Một nhiếp ảnh gia đã dành hơn một năm chụp gần như hoàn toàn với thiết lập daylight white balance trên máy số của mình. Lý do rất đơn giản: đa số phim được cân chỉnh cho ánh sáng ban ngày ở khoảng 5500K, và nhiều máy ảnh dùng giá trị này như thiết lập mặc định. Khi bạn khóa cân bằng trắng máy ảnh ở Daylight, bạn ngừng để chế độ Auto liên tục “chữa cháy” màu sắc và bắt đầu thấy cảnh vật giống như cách phim nhìn thấy. Cảm giác ban đầu có thể lạ: chuyển từ phòng ấm sang ngoài trời lạnh, ảnh sẽ ám màu rõ rệt. Nhưng chính sự “không hoàn hảo” đó buộc bạn quan sát kỹ nguồn sáng, tìm vị trí đẹp hơn, hoặc thay đổi hướng chụp để tông màu da và cảnh quan trông hợp lý hơn. Chụp với một giá trị cố định cũng giúp bạn hiểu màu sắc hoạt động thế nào, nên về sau khi vào phần mềm, bạn đoán được ảnh cần chỉnh ra sao thay vì kéo thanh nhiệt độ màu vô định.

  1. Chuyển cân bằng trắng máy ảnh sang Daylight (khoảng 5500K) và để cố định trong cả buổi chụp.
  2. Khi di chuyển vị trí hoặc đổi bối cảnh, quan sát xem màu trắng, xám và màu da thay đổi thế nào trên màn hình.
  3. Nếu thấy màu sắc lệch nặng, ưu tiên di chuyển chủ thể hoặc đổi hướng chụp để tận dụng nguồn sáng phù hợp thay vì đổi cân bằng trắng.
  4. Ghi nhớ cảm giác màu tại hiện trường (ấm, lạnh, trung tính) để khi hậu kỳ bạn điều chỉnh về đúng “cảm xúc ánh sáng” mình đã thấy.
  5. Sau vài buổi, so sánh ảnh chụp với Daylight và các phiên trước dùng Auto để nhận ra mình đã hiểu ánh sáng và màu sắc hơn đến đâu.

Kỹ thuật expose ảnh: đọc histogram và quyết định phơi sáng

Để kiểm soát ánh sáng chụp ảnh, bạn cần xem phơi sáng là một quyết định thay vì để máy “cân” trung bình. Histogram trên máy là bản đồ nhanh: bên trái là vùng tối, bên phải là vùng sáng; kỹ thuật expose to the left (ETTL) và expose to the right (ETTR) đơn giản là dịch chuyển đồ thị này sang trái hoặc phải để ưu tiên chi tiết vùng tối hoặc vùng sáng. Khi bạn expose to the right, mục tiêu là tránh cháy highlight; với expose to the left, bạn ưu tiên không để clip vùng đen, chấp nhận một số vùng sáng có thể cháy tùy cảnh. Vấn đề của cách “luôn luôn giữ highlight” là với cảnh có dải tương phản cao, ảnh tổng thể dễ bị tối, trông phẳng và thiếu sức sống. Thay vì áp dụng một quy tắc cứng, hãy hỏi: mình muốn ảnh high-key sáng bừng hay giữ lại cảm giác bóng tối dày? Khi đó, quyết định phơi sáng là quyết định thẩm mỹ, không chỉ là bài toán kỹ thuật.

Bộ khuếch tán ánh sáng: tường trắng, softbox hay ring light?

Ánh sáng mềm không nhất thiết phải đến từ thiết bị đắt tiền; đôi khi nguồn sáng mềm và hữu dụng nhất là hướng một đèn mạnh vào tường trắng rồi bật hết công suất. Bức tường trở thành nguồn sáng lớn, và vì độ mềm phụ thuộc kích thước nguồn sáng so với chủ thể, ánh sáng thu được trông tinh tế với rất ít thao tác. Lưu ý tường (hoặc trần) cần trắng, vì ánh sáng bật lại sẽ mang theo màu của bề mặt nó chạm vào. Softbox là một “hộp ánh sáng” lớn với lớp khuếch tán phía trước, cho nguồn sáng mềm và định hướng, có thể đặt ở nhiều vị trí khác nhau quanh chủ thể để tạo từ ánh sáng kịch tính đến nhẹ nhàng, đồng thời tránh bóng gắt của đèn trần trụi. Ngược lại, ring light tạo một vòng ánh sáng tròn; khi đặt máy ở giữa, gương mặt được chiếu đều, hầu như không còn bóng đổ, đồng thời tạo catchlight hình tròn trong mắt. Mỗi bộ khuếch tán ánh sáng phù hợp với một kiểu ảnh khác: tường trắng cho ánh sáng tổng lớn, softbox cho kiểm soát tinh tế, ring light cho ánh sáng đều và phẳng.

Cách dùng cân bằng trắng và kỹ thuật expose để kiểm soát ánh sáng

Chân dung ánh sáng mềm và tư duy “không có ánh sáng xấu”

Khi chụp chân dung ánh sáng mềm, softbox là lựa chọn kinh điển: nó tạo ánh sáng vẫn có hướng (giúp khuôn mặt có khối) nhưng đủ mềm để giữ nét dễ chịu, ngay cả khi bạn cần chiếu sáng hai hoặc nhiều người cùng lúc. Ring light lại hợp với chân dung cận mặt hoặc quay video khi bạn muốn ánh sáng phẳng, sáng và ít kịch tính hơn, thường cho một chủ thể hoặc hai người đứng sát nhau. Một dải sáng mảnh phía sau (như tube light) giúp tách chủ thể khỏi nền và tạo cảm giác “studio” chuyên nghiệp. Một tác giả khác gợi ý thay suy nghĩ “ánh sáng tốt/xấu” bằng “ánh sáng phù hợp/không phù hợp” với câu chuyện bạn kể. Khi bạn chấp nhận mọi nguồn sáng – ngược, xiên, mờ, gắt – là chất liệu sáng tạo, bạn bắt đầu kết hợp cân bằng trắng, phơi sáng và bộ khuếch tán ánh sáng như ba lớp quyết định: màu tổng thể, độ sáng tối và chất lượng ánh sáng. Kết quả là bố cục của bạn linh hoạt hơn, và bạn không còn phải thu máy mỗi khi “giờ vàng” kết thúc.

Cách dùng cân bằng trắng và kỹ thuật expose để kiểm soát ánh sáng

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!