Diễn viên Emmy được đề cử tiết lộ bí mật phía sau nhân vật

Diễn viên Emmy được đề cử tiết lộ bí mật phía sau nhân vật
Sở thích|Phim Mỹ

Từ đề cử Emmy đến câu hỏi lớn về con người

Bài viết này tổng hợp các chia sẻ phía sau màn hình sản xuất của những diễn viên Emmy được đề cử và một đạo diễn đang làm nên lịch sử, cho thấy cách họ dùng kỹ thuật diễn xuất chuyên nghiệp và tư duy kể chuyện để hóa thân vào những nhân vật phức tạp trong phim, đồng thời buộc khán giả phải tự xem lại các giá trị đạo đức, tình yêu và quyền tự do của chính mình. Điểm thú vị của mùa Emmy này không nằm ở số lượng tượng vàng mà ở việc các nghệ sĩ coi phim ảnh như một cuộc tranh luận mở rộng về bản chất con người. Karolina Wydra và Carlos-Manuel Vesga của "Pluribus" xem series như một tác phẩm nghệ thuật ép khán giả phải trò chuyện về những gì nó gợi lên. Rufus Sewell bảo vệ một nhân vật tưởng như thủ đoạn trong "The Diplomat" bằng lập luận rằng sự mưu mẹo đôi khi được thúc đẩy bởi chủ ý vị tha. Trong khi đó, dàn 13 diễn viên Emmy được đề cử của "The Pitt" và đạo diễn Salli Richardson-Whitfield chứng minh rằng mọi quyết định sáng tạo – từ phòng cấp cứu đến vũ hội thế kỷ 19 – đều xuất phát từ câu hỏi: câu chuyện này muốn nói điều gì về chúng ta?

‘Pluribus’: Diễn xuất giữa ranh giới tự do và bầy đàn

Trong "Pluribus", Karolina Wydra và Carlos-Manuel Vesga được đề cử Emmy cho hai vai diễn đứng ở hai bờ đạo đức đối lập. Wydra gần như là người đầu tiên được đề cử vì hóa thân thành… 8 tỷ con người cùng lúc, trong vai Zosia – đại diện cho một hive mind đã xóa bỏ phân biệt chủng tộc, ô nhiễm diện rộng và nghèo đói. Ở phía bên kia, Vesga vào vai Manousos gần như câm lặng, nhưng lại gánh trách nhiệm thể hiện cả thế giới nội tâm qua vài câu thoại tưởng như vô thưởng vô phạt. Toàn bộ series xoay quanh virus "the Joining" biến nhân loại thành một khối ý thức chung, chỉ còn lại số ít miễn nhiễm như Carol, người tin rằng mọi thứ đáng giá của đời người – tình yêu, nghệ thuật, gia đình, tình bạn – cần suy nghĩ riêng biệt để tồn tại. Để diễn được một nhân vật gần như im lặng, Vesga phải đặt câu hỏi: "Làm sao nói một câu như ‘Today is Monday’ mà vẫn phơi bày căng thẳng, đau đớn, thể xác lẫn tinh thần mà anh ta đang chịu?". Anh dùng từng mẩu thoại rời để hoàn thiện bức tranh cảm xúc, chứng minh diễn xuất ít lời có thể dữ dội hơn mọi màn độc thoại.

Diễn viên Emmy được đề cử tiết lộ bí mật phía sau nhân vật

Hal Wyler trong ‘The Diplomat’: Khi mưu lược cũng là một dạng vị tha

Rufus Sewell vốn quen mặt với hình tượng phản diện trong điện ảnh, nhưng nhân vật Hal Wyler trong "The Diplomat" khiến anh phải chơi một trò lập luận phức tạp hơn: thuyết phục khán giả rằng một kẻ đầy mưu mô không hề hoàn toàn xấu. Từ chỗ là nhà ngoại giao thất thế, Hal âm thầm sắp đặt để vợ mình – Kate Wyler – có cơ hội trở thành phó tổng thống, chỉ để rồi đến mùa ba lại chiếm chính vị trí đó và dính líu vào một chiến dịch ngầm bất hợp pháp liên quan tàu ngầm hạt nhân Nga bị tê liệt. Sewell cho rằng mọi cú ngoặt bất ngờ mà Hal đứng sau đều có lý do tốt đẹp trong thế giới quan của nhân vật. Anh thẳng thắn: nhiều người dùng danh nghĩa làm điều tốt để che đi động cơ ích kỷ hơn chính họ thừa nhận. Kỹ thuật diễn xuất chuyên nghiệp của Sewell nằm ở việc giữ trạng thái "biết vừa đủ": nếu Hal sẽ biết trước một bí mật, anh yêu cầu biên kịch cho mình thông tin; nếu Hal bị bất ngờ, anh cũng để bản thân ngỡ ngàng. Nhờ cách đồng bộ tri thức diễn viên – nhân vật này, Hal không còn là kẻ âm mưu một chiều mà trở thành tấm gương méo mó của chủ nghĩa vị tha thời chính trị.

Diễn viên Emmy được đề cử tiết lộ bí mật phía sau nhân vật

‘The Pitt’: 13 đề cử Emmy và sự hỗn loạn được dàn dựng trong phòng cấp cứu

Nếu "Pluribus" và "The Diplomat" tranh luận về đạo đức ở quy mô toàn cầu, "The Pitt" tập trung vào cuộc khủng hoảng 15 phút/lần trong phòng cấp cứu. Series này đã từng thắng Emmy Phim chính kịch xuất sắc cùng các giải diễn xuất cho Noah Wyle, Katherine LaNasa và Shawn Hatosy, rồi từ 13 đề cử năm đầu, nhảy vọt lên 24 đề cử, riêng diễn viên đã là 13 – gần ngang kỷ lục. Con số đó nói lên mức độ tinh vi của diễn xuất tập thể: không ai là nền, mỗi người là một mảnh căng thẳng trong Trung tâm Y tế chấn thương Pittsburgh. Noah Wyle mô tả hành trình của bác sĩ Robby: mùa một là "bác sĩ trở thành bệnh nhân"; mùa hai, "bác sĩ không phải bệnh nhân tốt"; mùa ba, "bác sĩ được lợi khi chịu làm bệnh nhân". Nhân vật anh ở mùa hai gần như tan vỡ, đối xử tệ với ê-kíp, hành vi tự hủy ở ranh giới muốn kết thúc đời mình. Các đồng nghiệp như Patrick Ball, trong vai Frank Langdon, đem trải nghiệm cai nghiện ngoài đời vào nhân vật, đòi hỏi cả phòng biên kịch phải điều chỉnh năng lượng khi Langdon trở lại phòng cấp cứu sau 10 tháng và nhìn thấy mọi người đã đổi khác. Thế giới ER này hấp dẫn vì nó giống hệt cảm giác người đi làm cố gắng trụ vững trong một hệ thống luôn chống lại họ.

Salli Richardson-Whitfield: Đạo diễn kể chuyện bằng vũ hội và đạn bay

Ở tuyến đạo diễn, Salli Richardson-Whitfield là minh chứng sống cho việc sự táo bạo trong lựa chọn câu chuyện sẽ được ghi nhận. Cô từng đi vào lịch sử năm 2024 khi trở thành phụ nữ da màu đầu tiên được đề cử Emmy cho đạo diễn phim chính kịch với "Winning Time". Đến năm nay, cô lại lập thêm cột mốc: người phụ nữ đầu tiên nhận hai đề cử đạo diễn cho hai series chính kịch khác nhau trong cùng một năm, nhờ tập finale mùa ba của "The Gilded Age" và một tập đuổi bắt dài 17 phút mở màn của "Task". Richardson-Whitfield ký hợp đồng phát triển với HBO từ 2020, dẫn đến hai dự án được đề cử hiện tại. Dù chuyển từ vũ hội xa hoa và màn cầu hôn cổ tích sang cảnh rượt đuổi giữa rừng với đạn bay, cô nói bản thân luôn xử lý tất cả bằng cùng một câu hỏi: "Câu chuyện tôi đang kể là gì và tôi cần những mảnh ghép nào để kể nó?". Với "The Gilded Age", cô được "chơi" với bối cảnh và phục trang hoành tráng, xem cách khung hình có thể phô bày cả tầm vóc không gian lẫn cảm xúc nhân vật. Đồng thời, cô thừa nhận những cảnh dài trên truyền hình là một thử thách vì khán giả dễ chán. Nhưng chính khi dám kéo dài nhịp, đạo diễn mới có cơ hội đặt người xem vào trải nghiệm cảm xúc trọn vẹn thay vì những cú cắt nhanh an toàn. Ở cả diễn viên lẫn đạo diễn, điểm chung của mùa Emmy lần này là thái độ dứt khoát: phim không chỉ để giải trí mà để mở ra những góc nhìn mới về sự tồn tại con người, buộc khán giả phải đối thoại với chính mình. Và đó là lúc nghệ thuật truyền hình bước ra khỏi màn hình để trở thành câu hỏi không dễ trả lời.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!