Sống ít đồ là gì và vì sao phụ nữ ngày càng chọn?
Sống ít đồ là lựa chọn chủ động giữ số lượng đồ đạc ở mức tối thiểu cần thiết, ưu tiên không gian thoáng, dễ dọn, dễ thở hơn là tích trữ, từ đó cải tạo nhà tối giản theo hướng giảm đồ, giảm chi tiêu nhưng tăng thời gian, sức khỏe và sự bình an cho người ở.
Điểm chung của những người phụ nữ chọn sống ít đồ không nằm ở việc họ giàu hay nghèo, ở nhà thuê hay nhà sở hữu, mà ở chỗ họ dám đặt câu hỏi: ngôi nhà này phục vụ mình, hay mình đang phục vụ nó? Một căn nhà, vì thế, không chỉ được đo bằng số mét vuông, mà còn bằng cách nó khiến người sống bên trong cảm thấy thế nào mỗi khi trở về.
Ba câu chuyện – một người phụ nữ 64 tuổi sống trong căn nhà cũ nhưng ngăn nắp, một phụ nữ 33 tuổi cải tạo căn nhà 680m² bỏ hoang thành tổ ấm xanh, và một phụ nữ 35 tuổi thuê 350m² mà tài chính vẫn khỏe – cho thấy: thiết kế nội thất tối giản không phải xu hướng nhất thời, mà là một lựa chọn sống rất tỉnh táo.
64 tuổi, nhà có thể cũ nhưng không được bừa bộn
Sau khi nghỉ hưu, người phụ nữ 64 tuổi ở Hà Nam chứng minh rằng muốn nhà đẹp không cần đồ đắt tiền. Căn nhà của bà gây ấn tượng bởi sự sạch sẽ, ngăn nắp và gần như không có đồ thừa. Nội thất chỉ là sofa, bàn trà, tủ TV cơ bản, nhưng nhờ sống ít đồ, phòng khách trông rộng, “thoáng đầu” và dễ chịu hơn hẳn.
Bà giữ một nguyên tắc rất rõ: “Nhà có thể cũ, nhưng tuyệt đối không nên bẩn và bừa bộn”. Trước khi đi siêu thị, bà luôn viết danh sách, hiếm khi mua thêm vì giảm giá hay vì sợ “biết đâu sau này cần”. Với bà, càng ít đồ không cần thiết thì việc giữ nhà sạch càng nhẹ nhàng.
Điều thú vị là căn nhà không hề trống lạnh. Bà vẫn có cây xanh, sách, trà, đồ trang trí mình thích, nhưng mỗi thứ xuất hiện với số lượng vừa đủ; đó là sự khác biệt giữa thiết kế nội thất tối giản và một căn nhà bị dọn trống đến mức thiếu sức sống. Khi còn trẻ ta muốn mua thêm cho “đủ đầy”, nhưng càng lớn tuổi, một ngôi nhà ít thứ phải lau, ít vật phải tìm lại trở thành một dạng tiện nghi quý giá.
33 tuổi, cải tạo 680m² bỏ hoang thành tổ ấm xanh và tối giản
Ba năm trước, lần đầu đặt chân vào căn nhà nhiều tầng bị bỏ hoang ở Trùng Khánh, Danqi thừa nhận mình đã khá sốc: công trình xuống cấp nặng, bên trong như một đống đổ nát. Thứ duy nhất khiến cô dừng lại là khoảng sân và tầm nhìn xanh mát. Căn nhà có diện tích trong nhà khoảng 280m², kèm khu vườn 400m² – tổng cộng 680m² – nhưng bị chia nhỏ thành quá nhiều phòng, hoàn toàn không hợp với gia đình ba người.
Cách cải tạo căn nhà của Danqi là bài học rõ ràng về cải tạo nhà tối giản: cô phá bỏ phần lớn vách ngăn để tạo các khoảng không rộng và thoáng hơn, ưu tiên ánh sáng, gió, cây xanh. Điểm đáng chú ý nhất không phải là “làm mới” bằng đồ đắt tiền, mà là xóa nhòa ranh giới trong – ngoài: kéo dài sàn và trần ra ngoài, để hành lang, khoảng chuyển tiếp nhiều hơn, biến nhà thành không gian mở giống nhà truyền thống hơn là một khối hộp kín.
Cô cũng từ chối phòng khách truyền thống: không có bộ sofa lớn quay vào nhau, không tivi làm trung tâm, không bố trí nội thất kiểu đóng khung. Thay vì tiêu sản, cô ưu tiên trải nghiệm: cảm nhận mặt trời, gió mùa, mưa, sự khác biệt giữa đông và hè ngay trong nhà. Bề mặt gạch thô khiến việc vệ sinh kém thuận tiện hơn vật liệu hiện đại, nhưng khi đi chân trần, người ở cảm nhận rõ kết cấu vật liệu. Đây là cái giá nhỏ nhưng đáng cho một cuộc sống có ý thức hơn với môi trường và cơ thể mình.
35 tuổi, nhà thuê 350m² nhưng tài chính vẫn tối giản
Ở tuổi 35, khi nhiều người bắt đầu đặt mục tiêu sở hữu căn hộ, đổi nhà lớn hơn, Zhao Yu đi hướng ngược lại: cô thuê nhà và sống một mình gần 10 năm, rồi chuyển đến Zhujiajiao thuê một căn nhà thô rộng 350m², biến nơi đây thành cả nhà ở lẫn studio nghệ thuật. Nhìn bề ngoài, diện tích đó chẳng “tiết kiệm” chút nào, nhưng dưới góc độ tài chính, đây là bài học về sống ít đồ trong tiền bạc.
Zhao Yu không cố biến căn nhà thuê thành một căn nhà mẫu: cuối năm 2022, cô thuê nhà trong tình trạng gần như chỉ có phần khung và quyết định giữ lại tối đa cấu trúc ban đầu, các mảng tường trắng, giữ chi phí sửa chữa ở mức thấp nhất. Không sở hữu bất động sản, cô tránh được gánh nặng khoản vay dài hạn; nếu mua quá sớm, mức độ linh hoạt trong cuộc sống và nghề nghệ sĩ của cô có thể thấp hơn.
Diện tích tăng, nhưng tư duy tiêu tiền lại đơn giản hơn: phần lớn không gian là tài sản phục vụ công việc – studio, kho chứa, nơi trưng bày – chứ không chỉ để tiêu dùng cá nhân. Tối giản tài chính, theo câu chuyện này, không nằm ở diện tích căn nhà, mà nằm ở số lượng quyết định tiền bạc không cần thiết ta có thể loại bỏ. Nhìn dưới góc độ tiền bạc, đây là trạng thái đáng hướng tới: không nhất thiết kiếm thật nhiều để liên tục nâng cấp, mà xác định mức sống đủ thoải mái để tiếp tục tạo ra giá trị.
Ít đồ hơn, nhiều đời sống hơn: tối giản là chiến lược sống lâu dài
Ba câu chuyện tưởng khác nhau nhưng chung một trục: cải tạo căn nhà là cái cớ để cải tạo cách sống. Người dì 64 tuổi tạo được một nơi sống thực sự phục vụ mình: ít đồ hơn, ít việc nhà hơn và nhiều thời gian hơn để đọc sách, uống trà, ngồi bên cửa sổ tận hưởng một ngày bình thường. Khoảng trống được coi là một phần của căn nhà, chứ không phải thứ phải lấp cho “đỡ trống”.
Điều kiện, tuổi tác và hoàn cảnh tài chính của mỗi người phụ nữ đều khác nhau, nhưng điểm gặp nhau là họ không để đồ đạc hay tường gạch quyết định chất lượng sống. Nhà thuê hay nhà sở hữu, lớn 350m² hay nhỏ 20m², việc cải tạo nhà tối giản đều xoay quanh một câu hỏi: cái gì thực sự cần, cái gì chỉ là thói quen tích trữ hoặc kỳ vọng của người khác.
Nhà không cần giống hình trên tạp chí: sofa có thể đã dùng nhiều năm, sàn nhà có thể không còn mới; quan trọng là bước vào không thấy đồ chất đống, mở tủ không phải né đồ rơi xuống, vào bếp không phải dọn một lượt trước khi nấu, và mỗi sáng thức dậy đều nhìn thấy một không gian sạch sẽ, sáng sủa – như nguồn mô tả đã chỉ ra. Đó là kiểu xa xỉ mà sống ít đồ, thiết kế nội thất tối giản và những quyết định tài chính tỉnh táo có thể mang lại, nhất là khi ta bước vào tuổi già.






