Tại sao những nhiếp ảnh gia huyền thoại chỉ dùng một ống kính

Tại sao những nhiếp ảnh gia huyền thoại chỉ dùng một ống kính
Sở thích|Mẹo nhiếp ảnh

Một ống kính duy nhất, nhiều suy nghĩ hơn chứ không ít lựa chọn

Triết lý dùng một ống kính duy nhất trong nhiếp ảnh là cách cố ý giới hạn thiết bị để buộc người chụp phải suy nghĩ kỹ hơn về bố cục, ánh sáng và khoảnh khắc, thay vì phụ thuộc vào vô số lựa chọn gear và chỉnh sửa hậu kỳ để cứu sai lầm. Khi bạn không còn đổi lens liên tục, mọi quyết định về khoảng cách, góc chụp, thời điểm bấm máy đều phải được cân nhắc ngay từ trước hoặc tại khoảnh khắc chụp; đó là một hình thức nhiếp ảnh chủ ý, nơi kỹ năng và tư duy quan trọng hơn bộ sưu tập thiết bị hào nhoáng.

Steve McCurry, người nổi tiếng với bức Afghan Girl chụp năm 1984 trên Kodachrome bằng Nikon FM2Nikkor 105mm, hiện tuyên bố ông chụp khoảng 95% công việc của mình với một ống zoom Leica Vario‑Elmarit‑SL 24–90mm f/2.8–4 Asph trên một body duy nhất. Đáng chú ý hơn, hệ thống của ông giờ chỉ gồm ống 24–90mm, một body, vài thẻ và pin, không còn túi máy ảnh – pin và thẻ nằm trong túi áo. Đây là triết lý gear tối giản theo đúng nghĩa đen: giảm tối đa thứ bạn mang theo để tăng tối đa mức độ tập trung vào hình ảnh.

Triết lý gear tối giản: khi hạn chế trở thành lợi thế

Triết lý gear tối giản không phải là phong trào “anti công nghệ”, mà là lựa chọn chiến lược để đạt mastery qua hạn chế. Khi Steve McCurry chuyển từ Nikon sang hệ Leica SL2 vào năm 2019, ông không làm điều đó theo cảm hứng hay vì lời mời hợp tác; ông tiến hành phân tích rất cẩn thận: mang cả hai hệ vào studio, ra đường, chụp chart, chân dung và so sánh trong nhiều ngày. Kết luận của ông rõ ràng: ống Leica sắc hơn, độ phân giải cao hơn và cho phép in phóng lớn cho sách, triển lãm tốt hơn so với những gì ông đạt được trước đây với film hoặc Nikon.

Khi một người sống bằng ảnh in nói “tôi in mỗi ngày trong studio ở Pennsylvania, và điều quan trọng là ống kính phải tạo ra file cho bản in tốt”, ta thấy triết lý gear tối giản không hề đồng nghĩa với “dùng gì cũng được”. Ngược lại, nó là việc chọn đúng một hệ đáng tin cậy rồi loại bỏ mọi thứ thừa. Một ống kính duy nhất nhưng được chọn kỹ lưỡng sẽ giúp bạn dừng ám ảnh nâng cấp và bắt đầu ám ảnh về đường nét, ánh sáng, câu chuyện.

Film, quy trình và sức mạnh của nhiếp ảnh chủ ý

Ở thế giới film, triết lý nhiếp ảnh chủ ý được đẩy lên mức cực đoan. Một người chụp film mô tả quy trình của mình: chọn rangefinder, thường là 50mm, lọc, loại film (FP4+, Delta 100 hoặc Fomapan 100), ISO, thậm chí nghĩ trước loại developer như PMK Pyro rồi mới lên đường. Ngay tại khâu chuẩn bị, họ đã tự đặt vào khung giới hạn: chỉ đen trắng, dải ánh sáng phù hợp, góc nhìn cố định. Điều này xóa bớt những câu hỏi kiểu “dùng lens nào, màu hay đen trắng”, để bộ não rảnh tay tập trung quan sát.

Trong quá trình chụp, mỗi khung hình film đòi hỏi loạt quyết định: ưu tiên highlight hay shadow, chấp nhận cháy hay đen đặc, có nên đưa bầu trời vào, chọn đo sáng loại nào. Điều quan trọng là phần lớn quyết định phải được đưa ra trước hoặc ngay tại thời điểm bấm máy, bởi film không cho nhiều cơ hội “chữa cháy” ở hậu kỳ. Như chính tác giả nói, ở film nhiều quyết định được đưa ra trước hoặc khi chụp, khiến khả năng chỉnh hậu kỳ bị giới hạn và buộc bạn suy nghĩ sâu hơn; còn digital cho phép dời quyết định về sau, trước màn hình máy tính. Một tấm ảnh film, vì thế, không chỉ ghi hình mà còn ghi lại chuỗi suy nghĩ lúc chụp.

Tại sao những nhiếp ảnh gia huyền thoại chỉ dùng một ống kính

Hạn chế gear buộc não bộ phải làm việc thay cho túi đồ

Điểm chung giữa McCurry tối giản gear và người chụp film cầu kỳ quy trình là niềm tin rằng hạn chế tốt sẽ nâng chất lượng quyết định. Khi không có lựa chọn vô hạn về ống kính, preset, AI noise reduction, bạn buộc phải đọc ánh sáng kỹ hơn, đoán trước tương phản, tính toán khoảng cách và bố cục ngay tại hiện trường. Tác giả bài viết về film thậm chí nhấn mạnh rằng họ thích hiệu ứng thực tế hơn chỉnh sửa vì điều đó giữ cho ảnh “grounded” và cảm giác phần thưởng đến từ việc đọc cảnh kỹ, quyết định ảnh cần gì và không có lựa chọn “làm lại” sau này.

Đây chính là bản chất của nhiếp ảnh chủ ý: quyết định được đưa ra trước hoặc tại thời điểm chụp thay vì phó mặc cho hậu kỳ. Khi biết mỗi cú bấm đều tốn film, công sức tráng rửa, in ấn, bạn hiếm khi chụp kiểu “cứ bấm, về chọn sau”. Cũng như McCurry làm việc với retoucher chỉ để đưa ảnh về gần với những gì ông thấy lúc chụp chứ không chạy theo “look Kodachrome” hay “look film” bằng preset, việc giới hạn gear khiến bạn tôn trọng khoảnh khắc hơn, không xem nó như nguyên liệu thô để chỉnh sửa lại từ đầu.

Tại sao những nhiếp ảnh gia huyền thoại chỉ dùng một ống kính

Kết luận: Học làm chủ bằng cách bỏ bớt, không phải thêm vào

Huyền thoại không nhất thiết vì họ sở hữu nhiều thiết bị hơn, mà thường vì họ quyết liệt hơn trong việc bỏ bớt. Steve McCurry dùng một ống kính duy nhất cho 95% công việc với một body và không cần túi; người chụp film kia gắn mình với một tiêu cự, một loại film, một developer và hàng loạt quyết định được chốt trước khi bấm máy. Cả hai đều cho thấy mastery qua hạn chế là con đường thiết thực hơn tích trữ gear.

Nếu bạn là người mới, điều này có tác động rất thực tế: thay vì săn đủ bộ ống kính từ siêu rộng đến tele, hãy chọn một tiêu cự “chuẩn” và gắn bó với nó ít nhất vài tháng. Để triết lý gear tối giản dẫn dắt bạn đến nhiếp ảnh chủ ý: mỗi lần đưa máy lên mắt, hãy tự hỏi mình đang quyết định gì – ánh sáng, bố cục, khoảnh khắc – chứ không phải đang nghĩ đến chiếc lens tiếp theo.

Tại sao những nhiếp ảnh gia huyền thoại chỉ dùng một ống kính

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

Related Products

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!