The Last House: Khi phim kinh dị Netflix gọi loài người là phản diện

The Last House: Khi phim kinh dị Netflix gọi loài người là phản diện
Sở thích|Phim Mỹ

Thông điệp cốt lõi: Phim kinh dị hay bản cáo trạng về loài người?

The Last House là một phim sci-fi thriller trên Netflix về một gia đình bị mắc kẹt nhiều năm trong chính ngôi nhà của mình, nơi không còn là chốn an toàn mà biến thành cơn ác mộng sinh tồn, qua đó đặt câu hỏi liệu loài người có thật sự là nạn nhân hay chính là kẻ phản diện của hành tinh này.

Điểm đáng nói nhất của The Last House Netflix không nằm ở những cú hù dọa mà ở thái độ thẳng thừng với loài người. Louis Leterrier director không ngần ngại tuyên bố: “Nếu nghĩ nghiêm túc về vị trí của mình trong thế giới… bạn không phải người tốt. Chúng ta là những kẻ xấu của hành tinh này”. Đây không phải câu thoại gây sốc cho vui, mà là chiếc chìa khóa để đọc toàn bộ bộ phim: mọi chi tiết sinh tồn, mọi cú twist đều được thiết kế để bẻ gãy ảo tưởng rằng con người là trung tâm và là chuẩn mực đạo đức của vũ trụ.

Trong bối cảnh đó, The Last House không còn là một phim kinh dị Netflix đơn thuần để “xem cho sợ”, mà trở thành bài kiểm tra đạo đức: bạn đứng về phía ai khi cán cân tự nhiên được lật ngược?

The Last House: Khi phim kinh dị Netflix gọi loài người là phản diện

Ngôi nhà thành cái bẫy: Khi an toàn chỉ là ảo giác

Leterrier mở đầu bằng một tiền đề tưởng quen nhưng đầy độc địa: một gia đình bốn người – Jason, Ann, Ruth và Graham – bỗng phát hiện mình bị niêm phong trong chính căn nhà, không lối thoát, giữa những dị thường thời tiết kéo dài nhiều năm. Khi lương thực cạn dần, họ buộc phải đoàn kết để sống sót và đối mặt với “thứ gì đó” vô hình bên ngoài đang giam cầm họ.

Với Ann – người mẹ mà Greta Lee gọi là hiện thân của “sức mạnh cuồng loạn” của các bà mẹ – tình mẫu tử trở thành động cơ kéo cả nhà qua khỏi tuyệt vọng. Jason, do Wagner Moura thủ vai, lại phải giữ vững hình ảnh trụ cột trong khi chính mình cũng rạn vỡ bên trong. Càng xem, khán giả càng nhận ra cái đáng sợ không chỉ là bốn bức tường, mà là sự mong manh của khái niệm “nhà là chốn an toàn” mà chúng ta luôn tin.

Một trong những câu nói rõ nét nhất của đạo diễn: “The Last House thách thức ý niệm về mái ấm, biến ngôi nhà gia đình thành môi trường thù địch nơi sinh tồn đòi hỏi sự đoàn kết”. Nói thẳng ra, Leterrier đang bảo: cảm giác yên ổn chúng ta ôm ấp mỗi tối ở nhà có thể chỉ là một lớp sơn mỏng che phủ hỗn loạn đang chờ bùng nổ.

Từ Spielberg đến Lovecraft: Cú lật thể loại và kẻ thù dưới đáy biển

Điểm thú vị nhất trong sci-fi thriller phân tích này là cách Leterrier cố tình quay lưng với mô hình kể chuyện kiểu Spielberg. Thay vì đi theo hướng “gặp gỡ sinh vật lạ nhiều xúc động”, The Last House trượt dần sang lãnh địa kinh dị vũ trụ kiểu Lovecraft, với lời giải thích huyền hoặc cho bí ẩn ngôi nhà. Cú chuyển hướng này là cú tát vào kỳ vọng quen thuộc của khán giả.

Nhiều năm sau khi bị nhốt, gia đình chuẩn bị tự sát tập thể khi Ruth bị chồn dại cắn trong lúc lục lò sưởi. Ann buộc phải đào đường sang nhà ông nha sĩ hàng xóm đã chết để lấy kháng sinh. Chính chuyến đi đó mở ra phát hiện đáng sợ: kẻ giam giữ họ là những sinh vật giống người cá khổng lồ kiểu Cthulhu, đã “quét sạch” loài sinh sống trên cạn như một thứ dịch bệnh của hành tinh.

Ở đây, Leterrier đảo ngược vai trò nạn nhân – kẻ xâm lược: trong mắt sinh vật biển, chúng ta là tai họa cần thanh trừng. Thay vì chờ một bàn tay ngoài hành tinh đến “cứu”, The Last House cho khán giả thấy một vũ trụ nơi con người không còn được mặc định là nhân vật chính, mà chỉ là một loài gây hại phải trả giá.

Từ cơn ác mộng sinh tồn đến bản án dành cho nhân loại

Khi gia đình tìm cách phản công, họ dụ sinh vật biển vào nhà, mở cánh cửa “ướt” vốn không thể mở và cuối cùng thoát khỏi nhà tù ngoại ô ấy. Khoảnh khắc họ tỏ ra nhân từ với một sinh vật bị hạ gục mở ra chút hy vọng mong manh, nhưng Leterrier cố tình giữ cho tương lai của họ mơ hồ: ông hỏi liệu “kết thúc hạnh phúc có thật sự hạnh phúc, kết thúc buồn có thật sự buồn hay không”.

Điều ông muốn, là kéo khán giả ra khỏi vùng an toàn đạo đức. The Last House buộc người xem hỏi ngược: nếu nhân loại ở vị trí loài xâm lấn phá hoại, liệu chúng ta còn quyền đòi hỏi lòng thương? Đó là lý do phim đi từ sinh tồn thể xác, sang sinh tồn tâm lý và cảm xúc – các nhân vật không chỉ chiến đấu với quái vật ngoài kia mà với chính hình ảnh con người trong gương.

Một hiệu ứng phụ thú vị: hàng triệu tài khoản đã xem The Last House trên Netflix ngay trong ngày phát hành, nghĩa là có hàng triệu người ngồi trong ngôi nhà “an toàn” của mình để xem một bộ phim nói rằng nhà cửa lẫn loài người đều có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nếu phim kinh dị Netflix mà bạn tìm kiếm chỉ là vài cú giật mình, bộ phim này sẽ gây khó chịu – nhưng đó chính là chủ ý.

Âm nhạc, cảm xúc và cái kết bỏ ngỏ: Vì sao phim vẫn ám ảnh sau khi màn hình tắt?

Phần nhạc nền của Yair Elazar Glotman là lớp da thứ hai của bộ phim: bắt đầu từ không gian ấm áp, thân mật rồi dần mở rộng thành những đoạn hoà tấu nặng đồng, bộ gõ dữ dội, dây méo tiếng khi cuộc chiến sinh tồn đạt đỉnh. Đáng chú ý, anh dùng cả dàn nhạc 80 người cùng kỹ thuật thu âm lạ tay để biến bản nhạc thành thứ âm thanh có thể “sờ” được.

Ở hồi cuối, một giọng nói bí ẩn vang lên mà ngay cả Leterrier cũng không muốn giải thích: “Nó là người? Là robot? Đến từ đây hay nơi khác?”. Sự cố ý mơ hồ này là lời từ chối dỗ dành khán giả: không có lời cam kết rằng thế giới sau “đại thanh trừng” sẽ tốt hơn, cũng không có bảo chứng rằng loài người sẽ học được điều gì.

The Last House vì thế là một sci-fi thriller phân tích chính chúng ta nhiều hơn là phân tích quái vật. Khi màn hình tắt, câu hỏi còn lại không phải “bọn người cá là gì” mà là: nếu chúng ta, với lịch sử tàn phá thiên nhiên của mình, ở phía bên kia bức tường, liệu chúng ta có hành xử khác các sinh vật biển kia không? Câu trả lời thành thật có lẽ là lý do bộ phim ám ảnh lâu hơn thời lượng chiếu.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!