Từ nhà bỏ hoang đến tổ ấm xanh: khi gia đình chọn sống cùng thiên nhiên

Từ nhà bỏ hoang đến tổ ấm xanh: khi gia đình chọn sống cùng thiên nhiên
Sở thích|Ngôi nhà ấm cúng

Không gian sống xanh: không chỉ là cây cối mà là một cách sống

Không gian sống xanh là kiểu nhà ở được cải tạo hoặc xây dựng để tích hợp thiên nhiên vào mọi hoạt động thường ngày, từ bố trí cây cối, ánh sáng, thông gió đến tổ chức sinh hoạt, nhằm giảm phụ thuộc vào máy móc và dịch vụ bên ngoài, đồng thời tăng cảm giác nghỉ dưỡng, kết nối gia đình và tái tạo năng lượng tinh thần cho người sống trong đó. Khác với lối tư duy xem nhà là khối hộp kín cần được điều hòa, chống nóng, chống lạnh bằng thiết bị, những gia đình trong bài viết này chọn cách thiết kế hòa hợp tự nhiên: để gió, nắng, mưa và nhịp sinh học của khu vườn trở thành một phần cấu trúc. Đó là sự lựa chọn có chủ ý, mang tính phản biện với lối sống đô thị tiêu tốn năng lượng, và là câu trả lời rất cá nhân cho câu hỏi: “Mình muốn mỗi ngày thức dậy ở đâu, trong không khí như thế nào?”.

Người phụ nữ 33 tuổi và quyết định bỏ phòng khách để sống giữa cây xanh

Ba năm trước, khi lần đầu bước vào căn nhà bị bỏ hoang ở Trùng Khánh, Danqi gần như chỉ nhìn thấy "đống đổ nát" với công trình xuống cấp nghiêm trọng, tường chia nhỏ, nội thất cũ kỹ. Điều duy nhất khiến cô dừng lại là khoảng sân và tầm nhìn xanh mát bên ngoài. Cô mua lại ngôi nhà và bắt đầu hành trình cải tạo nhà bỏ hoang thành một tổ ấm 680m², gồm khoảng 280m² diện tích xây dựng và khu vườn 400m² bao quanh. Thay vì cố nhồi nhét một phòng khách truyền thống, Danqi quyết định xóa nhòa ranh giới trong – ngoài: trần tầng một cao gần 3,9m, cửa trượt mở gần như toàn bộ để không gian tiếp khách nối trực tiếp với sân và hành lang. Một câu nói đáng nhớ của cô là: "Một căn nhà không chỉ được đo bằng số mét vuông, mà còn bằng cách nó khiến người sống bên trong cảm thấy thế nào mỗi khi trở về". Sofa không còn quay vào nhau quanh chiếc tivi; gia đình ngồi nhìn ra vườn, con trẻ chơi bên hồ nước ngoài trời, người lớn vừa chuẩn bị bữa ăn vừa nhìn thấy con chạy nhảy. Sau ba năm sống trong căn nhà được xây dựng lại từ một công trình gần như bỏ hoang, thứ Danqi trân trọng nhất không phải sự hoành tráng, mà là cảm giác đây là "trạm nạp năng lượng" để cô có thể cảm nhận mặt trời, gió mùa và những cơn mưa mỗi ngày.

Ngôi nhà 7 tầng ở Sơn Tây: kiến trúc giúp gia đình bỏ phố về quê mỗi cuối tuần

Khi hai kiến trúc sư Fan Jiujiang và Zhai Wenting trở về quê ở Sơn Tây để xây ngôi nhà mới trên mảnh đất chưa đầy 300m² cho đại gia đình 8 người, họ không chọn kiểu nhà quê "càng to càng hoành tráng". Tường gạch đỏ để thô, mặt tiền giản dị, cổng thấp, gần như cố tình thu mình giữa khu dân cư. Điều họ đầu tư là cấu trúc 7 lớp không gian xếp so le, hai cột gỗ cao khoảng 12m và hệ dầm đỡ các phòng ở nhiều cao độ: người ở tầng trên vẫn có thể gọi nhau từ khoảng thông tầng, nhưng vẫn giữ được ranh giới mềm về riêng tư nhờ chênh lệch cao độ. Họ dùng thiết kế hòa hợp tự nhiên để điều tiết khí hậu: tường dày khoảng 360mm, mái có lớp cách nhiệt 8cm và khoảng không khí, phía bắc bố trí kho và phòng tắm, phía nam là giếng trời tạo lớp đệm nhiệt. Cửa sổ thấp phía bắc hút khí mát từ con hẻm, khí nóng thoát lên qua cửa sổ mái, hình thành đối lưu tự nhiên. Nhờ đó, tầng một vẫn mát vào mùa hè dù không bật điều hòa. Sự đơn giản này đòi hỏi thi công cực kỳ chỉn chu vì tường không được phủ hoàn thiện, từng viên gạch, từng đường mạch đều lộ ra. Kết quả là trước khi xây, mọi người tưởng nhà quê chỉ dùng dịp Tết; sau khi hoàn thành, gần như cuối tuần nào các thành viên sống ở thành phố cũng muốn quay về. Khoảng sân trở thành nơi cả nhà nướng thịt, ăn lẩu, trẻ con chạy nhảy, chơi cầu lông, rủ bạn học về chơi. Đây là ví dụ rõ ràng cho việc thiết kế không gian xanh và tích hợp thiên nhiên vào nhà có thể thay đổi thói quen di chuyển của cả gia đình: từ "lâu lâu về quê" thành "tuần nào cũng bỏ phố về quê".

Cặp vợ chồng Việt ở ngoại ô Nhật: tự trồng cây, chăn nuôi và tìm nguồn nước riêng

Trong khi nhiều người coi việc rời thành phố là bước lùi, vợ chồng chị Lê Thu Tâm – một người gốc Lâm Đồng, chồng đến từ Tiền Giang – lại xem đó là cách sống thuận tự nhiên hơn. Họ từng sống ở Kisarazu, cách nơi làm việc chỉ 5 phút lái xe, đủ tiện nghi, nhưng luôn khao khát một không gian sống xanh, hòa hợp với thiên nhiên. Sau thời gian chuẩn bị cho lối sống tự cung tự cấp, năm 2024 họ chuyển về ngoại ô Chiba, chọn mua một căn nhà cũ nằm giữa rừng với tổng diện tích khoảng 6.600m², gồm rừng tre, cây lâu năm, vài nhà kho và hai căn nhà lớn. Khu đất được bao quanh bởi cây xanh ở ba phía, phía còn lại giáp đường chính nhưng vẫn bảo đảm yên tĩnh và riêng tư. Theo chị Tâm, nơi này được chủ cũ xây dựng từ năm 1993 với mức đầu tư ước tính khoảng 20 tỷ đồng, và gia đình chị mua lại với giá khoảng bằng một phần sáu khoản đầu tư ban đầu. Thay vì dựa vào tiện ích sẵn có, họ dần giảm phụ thuộc vào điện, nước, thực phẩm đến cả chăm sóc sức khỏe và giáo dục. Trong khu vườn, chị trồng đủ loại rau quả và nuôi gà lấy trứng để có nguồn thực phẩm sạch mỗi ngày. Họ cũng đang hoàn thiện hệ thống nước giếng để có nguồn nước riêng và tiến tới không dùng nước máy. Nhược điểm của đời sống hòa hợp với thiên nhiên là động vật hoang dã thỉnh thoảng vào phá vườn, khiến việc canh tác bị ảnh hưởng; chị phải rào chắn thêm để bảo vệ khu trồng trọt. Đây không phải kiểu "ở quê lãng mạn"; đó là lựa chọn sống đòi hỏi kiên nhẫn, kỹ năng và thời gian, đổi lại là cảm giác chủ động về tài nguyên và sức khỏe – điều mà cuộc sống đô thị khó mang lại.

Từ câu chuyện của họ đến bài học cho chúng ta: thiết kế nhà là thiết kế cuộc đời

Ba câu chuyện – một người phụ nữ 33 tuổi cải tạo nhà bỏ hoang thành tổ ấm xanh mát không cần phòng khách truyền thống, một ngôi nhà 7 tầng ở Sơn Tây dùng kiến trúc để làm mát tự nhiên, và cặp vợ chồng Việt chọn tự trồng cây, chăn nuôi, tìm nguồn nước riêng để sống hòa hợp với thiên nhiên – có một điểm chung: họ coi thiết kế nhà là thiết kế lại cuộc đời. Tất cả đều chống lại thói quen "đóng hộp" cuộc sống trong bốn bức tường và chiếc điều hòa. Họ dùng cải tạo nhà bỏ hoang, tổ chức nhiều lớp không gian, bố trí giếng trời, sân vườn, nguồn nước, cây cối để tích hợp thiên nhiên vào nhà, cho phép nhiệt độ, ánh sáng và âm thanh của môi trường tham gia điều tiết nhịp sống. Đáng chú ý, những thiết kế hòa hợp tự nhiên này không chỉ tiết kiệm năng lượng; chúng kéo gia đình lại gần nhau: từ việc nhìn thấy con chơi ngoài vườn trong lúc nấu ăn, gọi nhau từ tầng trên xuống tầng dưới mà không cần đóng kín cửa, đến cùng nhau trồng trọt, chăm gà, tìm hiểu hệ thống nước giếng. Nhược điểm là bạn phải chấp nhận bề mặt gạch thô khó vệ sinh hơn vật liệu hiện đại, thi công phức tạp hơn vì không có lớp hoàn thiện che khuyết điểm, hay thỉnh thoảng động vật hoang vào phá vườn. Nhưng nếu mục tiêu là một tổ ấm nơi mỗi cuối tuần bạn muốn rời phố về quê, mỗi sáng muốn ra vườn hít thở và mỗi mùa đều cảm nhận được sự thay đổi của thiên nhiên, những bất tiện đó là cái giá xứng đáng. Bài học ở đây không phải ai cũng phải mua 6.600m² đất hay xây nhà 7 tầng, mà là: bất kể diện tích, thu nhập hay vị trí, ta có thể bắt đầu bằng việc mở cửa sổ, trồng thêm một cây, thiết kế lại phòng khách để nhìn ra ngoài, và coi thiên nhiên là đối tác thiết kế chứ không phải thứ phải kiểm soát.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!