Từ bệnh nhân thành giáo viên: lớp yoga miễn phí chữa lành cho người chiến thắng ung thư

Từ bệnh nhân thành giáo viên: lớp yoga miễn phí chữa lành cho người chiến thắng ung thư
Sở thích|Yoga & Pilates

Yoga trong bệnh viện: khi chữa lành không dừng lại ở toa thuốc

Yoga cho bệnh nhân ung thư là mô hình vận động nhẹ kết hợp kỹ thuật hít thở và thư giãn, được thiết kế an toàn cho người đang hóa trị, xạ trị, nhằm giảm căng thẳng, cải thiện cảm nhận về cơ thể và hỗ trợ quá trình hồi phục về cả thể chất lẫn tâm lý trong môi trường y tế đặc biệt.

Nếu từng bước chân vào khoa ung bướu, ta sẽ thấy rõ: thuốc men cứu cơ thể, nhưng tinh thần mới quyết định người bệnh đi được bao xa. Đó là lý do sự xuất hiện của một lớp yoga miễn phí ngay trong khuôn viên một bệnh viện lớn mang ý nghĩa hơn cả một hoạt động phụ trợ. Mỗi sáng thứ ba, vào lúc 9h30, tại nhà nghỉ thân nhân Bệnh viện Chợ Rẫy, khoảng 20 bệnh nhân ung thư và người nhà chậm rãi đưa tay, hít thở theo tiếng nhạc nhẹ và lời hướng dẫn của cô giáo Trần Thỵ Cẩm Tú. Không có gương lớn, không có phòng tập sang trọng, chỉ có những tấm thảm yoga và những thân thể mệt mỏi đang gắng gượng tìm lại cảm giác "sống".

Ở đây, yoga cho bệnh nhân ung thư không được xem là xu hướng thời thượng, mà là một cách nói rằng người bệnh xứng đáng có nhiều hơn những cuộc hẹn với bác sĩ. Họ xứng đáng có một không gian để thở, để mỉm cười và để tạm quên mình đang mang chẩn đoán ung thư. Chính lựa chọn đưa yoga vào bệnh viện thay vì giữ nó trong các trung tâm sức khỏe cho thấy một sự thay đổi tư duy: chữa lành không chỉ nằm trong toan tính chuyên môn, mà còn ở những hành động nhỏ giúp người bệnh cảm nhận lại cơ thể đang cộng tác với họ.

Trần Thỵ Cẩm Tú: từ bệnh nhân nặng đến người gieo hy vọng

Ít ai biết rằng người đứng trước lớp, miệng luôn cười và giọng nói nhẹ như gió, lại từng là một bệnh nhân mắc căn bệnh khá nặng. Sau điều trị, Cẩm Tú tìm đến yoga như một lối thoát cho chính mình. Khi cơ thể thay đổi tích cực, cô không dừng lại ở việc "khỏe hơn" mà quyết định trở thành giáo viên để lan tỏa giá trị của yoga đến nhiều người hơn. Nói cách khác, hành trình của cô là minh chứng sống động cho sức mạnh chuyển hóa nỗi đau cá nhân thành năng lượng phục vụ cộng đồng.

Trong mắt nhiều người, bệnh nhân ung thư là những thân thể yếu đuối cần che chở. Nhưng cách Cẩm Tú gọi họ là "chiến binh K" lại đặt họ ở vị thế chủ động: ai bước vào hành trình này buộc phải trở thành chiến binh vì không còn lựa chọn nào khác ngoài kiên cường. Tiếng gọi ấy vừa tôn trọng, vừa thật. Nó không tô hồng thực tế khắc nghiệt, nhưng cũng không để người bệnh thụ động trôi theo phác đồ. Chính trải nghiệm gần như kiệt sức trước kia giúp cô hiểu rằng, ung thư không chỉ bào mòn cơ bắp mà còn gặm nhấm niềm tin, và chỉ người từng đi qua vùng tối ấy mới biết phải đặt tay lên vai người khác thế nào cho đủ nhẹ mà vẫn ấm.

Có lẽ vì vậy, lớp yoga miễn phí bệnh viện này không mang dáng dấp một chương trình hỗ trợ điều trị ung thư được thiết lập lạnh lùng trên giấy, mà giống một căn phòng nhỏ nơi người bệnh được nhìn thấy và được gọi tên bằng sự tôn trọng. Cẩm Tú không hối thúc ai phải tập đúng, không yêu cầu hoàn thành động tác; điều cô mong muốn nhất là sau 45 phút, mọi người có thể mỉm cười và cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn. Đó là một câu chuyện giáo dục khác: dạy người ta lắng nghe cơ thể mình, chứ không phải dồn ép nó chạy theo chuẩn nào đó.

Yoga hỗ trợ điều trị ung thư: khi người bệnh và gia đình cùng thở

Điều khiến mô hình này đáng để nhân rộng không nằm ở số động tác được thực hiện, mà ở cách nó gắn yoga với chữa lành tâm lý. Các bài tập được thiết kế rất nhẹ nhàng, phù hợp với người đang hóa trị, xạ trị. Quan trọng hơn, chúng giúp người bệnh thư giãn tinh thần, lấy lại năng lượng sau những ngày điều trị mệt mỏi. Một bà bệnh nhân ung thư vú 63 tuổi lần đầu tập yoga, ban đầu thấy các khớp hơi đau, nhưng kết thúc buổi lại cảm nhận người nhẹ nhõm, sảng khoái hơn.

Ở lớp học này, yoga chữa lành tâm lý không phải là khái niệm trừu tượng. Đó là việc để người vừa truyền hóa chất hôm trước, cánh tay còn đau, có thể chậm rãi giơ tay lên theo nhịp thở của cả lớp. Đó là người vừa xạ trị, gương mặt còn xanh xao nhưng vẫn cố gắng nhắm mắt, tập trung vào cảm giác hít vào – thở ra. Và không chỉ bệnh nhân, nhiều người nhà cũng tham gia: những người đã ngủ ở hành lang bệnh viện, thức trắng cùng thân nhân hàng tháng trời. Khi họ cùng ngồi xuống thảm, cùng hít thở, yoga hỗ trợ điều trị ung thư trở thành trải nghiệm chung, nơi cả người bệnh lẫn người chăm sóc đều được cấp lại "oxy tinh thần".

Chính ở mức độ này, mô hình lớp yoga miễn phí bệnh viện cho thấy sức mạnh của những can thiệp đơn giản nhưng bền bỉ. Dự án "Yoga cùng chiến binh K" đã duy trì hơn một năm rưỡi, không phải nhờ ngân sách khổng lồ hay trang thiết bị tối tân, mà nhờ niềm tin rằng vận động đều đặn là một trong những cách tốt nhất để cơ thể khỏe mạnh hơn. Mỗi buổi kết thúc bằng những nụ cười, những cái ôm và lời hẹn "tuần sau gặp lại". Trong không gian gắn với các cuộc chiến giành giật sự sống, những cái ôm ấy là bằng chứng rằng bệnh viện cũng có thể là nơi con người học lại cách sống chậm và sống có mặt trọn vẹn.

Những gương mặt không quên và giới hạn của phép màu mang tên yoga

Khi nói về "yoga chữa lành", dễ có xu hướng lý tưởng hóa nó như một phép màu. Nhưng nếu nghe Cẩm Tú kể, ta sẽ thấy câu chuyện trung thực hơn. Cô nhớ về một nữ bệnh nhân lần đầu đến lớp trong tình trạng rất yếu, cánh tay gần như không thể tự giơ lên, phải dùng tay còn lại nâng lên theo từng động tác. Vài tháng sau, tái khám quay lại lớp, chị hồng hào hơn, cười nhiều hơn. Đó là mặt sáng: yoga hỗ trợ điều trị ung thư như một chiếc cầu nhỏ giúp người bệnh bước từ trạng thái "chịu đựng" sang "chủ động cùng cơ thể".

Nhưng cũng có lần gặp lại khiến cô nghẹn lòng: một học viên cũ ngồi lặng ở góc phòng, từ chối tham gia. Khi được hỏi, chị nói: "Hôm nay chị tệ lắm rồi cô... Không biết còn kéo dài được tới khi nào...". Câu trả lời ấy là lời nhắc nhở rằng yoga không thay thế được phác đồ điều trị, không đảo ngược mọi bi kịch. Nó chỉ có thể đồng hành, giúp người bệnh đỡ cô đơn hơn trước đường cong bất định của bệnh. Vì thế, thông điệp cô luôn nhắn: hãy cố gắng đến khi không thể cố gắng được nữa, đừng bỏ cuộc quá sớm. Đây không phải là khẩu hiệu động viên rỗng, mà là kinh nghiệm của một người từng đứng ở ranh giới "không muốn cố" nhưng vẫn chọn ở lại.

Nhìn từ góc độ xã hội, chính sự trung thực về giới hạn này khiến mô hình yoga cho bệnh nhân ung thư trở nên thuyết phục. Thay vì bán hy vọng ảo, nó xây một không gian để người bệnh và gia đình nói thẳng về nỗi sợ, sự kiệt sức, rồi cùng nhau tìm lại chút sức lực còn sót lại để tiếp tục điều trị. Những lớp học như vậy không thay đổi được kết quả xét nghiệm, nhưng chúng thay đổi cách người ta đi qua các con số đó: ít tự trách hơn, nhiều sẻ chia hơn, và quan trọng là có thể ngẩng lên nhìn nhau, thay vì chỉ nhìn vào tờ kết quả.

Từ sân khấu đến phòng tập: Choi Ye-na và ý nghĩa sống sau ung thư nhi

Nếu câu chuyện ở bệnh viện cho thấy yoga có thể bồi đắp nghị lực như thế nào, thì chia sẻ của ca sĩ Choi Ye-na lại phơi bày một lớp cảm xúc khác của người từng là bệnh nhân ung thư hạch lympho. Trong chương trình hẹn hò thực tế ghi lại hành trình những người trẻ từng chạm ranh giới sống chết đối mặt lại với tình yêu, Ye-na – được biết đến với hình ảnh tươi sáng và tràn đầy năng lượng – đã không cầm được nước mắt khi nghe các thí sinh kể về cuộc chiến chống bệnh tật. Cô thú nhận: "Khi còn nhỏ, tôi cũng từng là bệnh nhân ung thư hạch lympho", nên đồng cảm sâu sắc với câu chuyện của họ.

Khoảnh khắc cô nói về việc thời thơ ấu đã từng nghĩ tất cả đều là lỗi của mình khi thấy cha mẹ suy sụp, gặp khó khăn vì bệnh của cô, khiến cả trường quay lặng đi. Đó là mặt tối hiếm khi được nói của ung thư: cảm giác tội lỗi của người bệnh, kể cả khi họ chỉ là một đứa trẻ. Lời thú nhận chân thành sau đó vỡ thành tiếng khóc, làm khán giả nhận ra rằng phía sau nụ cười rạng rỡ trên sân khấu là ký ức cận kề cái chết và sự ân hận đối với gia đình. Khán giả gửi đến cô lời ủng hộ: "Tôi không biết đằng sau nụ cười ấy lại là nỗi đau như vậy", "Tôi đã khóc cùng cô ấy khi thấy cô ấy khóc vì nghĩ đến cha mẹ", "Tôi thấy Choi Ye-na là một người mạnh mẽ và tuyệt vời hơn".

Nhìn Ye-na khóc trên truyền hình và nhìn những bệnh nhân ung thư hít thở trong lớp yoga nhỏ ở bệnh viện, ta thấy một điểm chung: họ đều đang đi tìm ý nghĩa sống sau khi đã va vào câu hỏi "mình có tiếp tục tồn tại không". Ye-na tiếp tục khép lại chuyến lưu diễn châu Á bằng concert encore trong hai ngày 22 và 23 tới; những "chiến binh K" ở Chợ Rẫy thì hẹn nhau "tuần sau gặp lại" sau mỗi buổi tập. Một bên là ánh đèn sân khấu, một bên là ánh đèn trắng bệnh viện, nhưng ở cả hai nơi, người từng chạm ung thư đều cho thấy: ý nghĩa sống không đến từ việc phủ nhận nỗi đau, mà từ việc để nó trở thành lý do để mình sống tử tế hơn với bản thân và với người khác.

Từ bệnh nhân thành giáo viên: lớp yoga miễn phí chữa lành cho người chiến thắng ung thư

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!