Từ bệnh tật đến sân khấu: Giọng hát kiên cường của những chàng trai trẻ

Từ bệnh tật đến sân khấu: Giọng hát kiên cường của những chàng trai trẻ
Sở thích|Ca hát

Âm nhạc không chỉ là đam mê, đó là cách sống cùng bệnh tật

“Ca sĩ trẻ vượt bệnh tật” là những người dùng giọng hát và sân khấu như một cách đối thoại với nỗi đau thể xác, biến chẩn đoán y khoa thành động lực sống, chứ không phải bản án kết thúc tương lai. Họ không hát để né tránh thực tại mà để đặt tên cho nỗi sợ, giữ lấy niềm hy vọng và kéo gia đình, bạn bè cùng bước qua những tháng ngày điều trị kéo dài. Chính ở lằn ranh giữa mong manh và kiên cường đó, âm nhạc trở thành phương thuốc tinh thần: không chữa khỏi bệnh nhưng giúp người bệnh giữ được lòng tự trọng, ước mơ và cảm giác mình vẫn có ích giữa cuộc đời.

Trường hợp Nguyễn Minh Nhật – tân cử nhân sinh năm 2004, đồng thời là gương mặt quen trên sân khấu ca hát từ thời Giọng hát Việt nhí – là minh chứng sống động cho sức mạnh ấy. Đứng trên bục danh dự của lễ tốt nghiệp, Nhật chọn hát thay cho nhiều lời diễn văn, với ca khúc “Nếu một mai tôi bay lên trời” như một lời thú nhận thành thật về giới hạn của đời người và lòng biết ơn dành cho mẹ. Đó không chỉ là màn biểu diễn; đó là một tuyên ngôn rằng suy thận và âm nhạc có thể cùng tồn tại, nếu người trong cuộc đủ dũng cảm nhìn thẳng vào cả hai.

Từ bệnh tật đến sân khấu: Giọng hát kiên cường của những chàng trai trẻ

Khoảnh khắc hát tặng mẹ trong lễ tốt nghiệp: khi một bài hát thay cho lời thề sống tiếp

Tâm điểm của đoạn video “gây sốt” trên mạng không phải là bộ áo cử nhân hay sân khấu hoành tráng, mà là hình ảnh một chàng trai trẻ vừa nói, vừa hát, vừa cố giữ bình tĩnh để không bật khóc giữa hội trường. Đó là Nguyễn Minh Nhật, tân cử nhân Trường Đại học Văn Lang, người quyết định mượn ca khúc “Nếu một mai tôi bay lên trời” để nói với mẹ và với chính mình về hành trình đã đi qua. Ca khúc từng đồng hành cùng Nhật trong nhiều chương trình chia sẻ câu chuyện cá nhân, nhưng ở lễ tốt nghiệp, nó có thêm một tầng nghĩa: lời nhắc nhở hãy tiếp tục sống tử tế từng ngày, ngay cả khi tương lai sức khỏe không chắc chắn.

Điều làm khoảnh khắc đó trở nên đặc biệt là chiếc ghế duy nhất dành cho phụ huynh trong hội trường được dành cho mẹ – người đã chờ 22 năm để tận mắt thấy con trưởng thành, bất chấp việc bà mắc suy thận mạn tính và phải chạy thận nhiều năm. Khi Minh Nhật cất tiếng hát với ánh mắt hướng về phía khán đài, đó là một màn “hát tặng mẹ tốt nghiệp” đúng nghĩa: mỗi câu hát là lời xin lỗi vì những lo âu mẹ đã chịu, là lời cảm ơn vì mẹ vẫn cố gắng ngồi ở đó, dù cơ thể mệt mỏi. Khoảnh khắc ấy cho thấy sức mạnh của giọng hát truyền cảm: nó không chỉ làm khán giả xúc động mà còn giúp hai mẹ con xác nhận với nhau rằng, họ vẫn đang thắng trong cuộc chiến dài hơi với bệnh tật.

Từ bệnh tật đến sân khấu: Giọng hát kiên cường của những chàng trai trẻ

Từ cậu bé đi hát “thay thận cho mẹ” đến chàng trai cùng mang chung căn bệnh

Trước khi trở thành tân cử nhân, Minh Nhật đã có một tuổi thơ không giống nhiều bạn bè đồng trang lứa. Mẹ mắc suy thận mạn tính, phải chạy thận liên tục, gia đình từ Bình Định chuyển vào TP.HCM để thuận tiện điều trị, còn cha thì làm đủ nghề để trang trải cuộc sống. Giữa bối cảnh đó, âm nhạc đến với Nhật sớm, nhưng không chỉ như một thú vui. Như chính cậu từng nói khi tham gia một cuộc thi ca hát năm 2018, đi hát là “con đường nhanh nhất để một đứa trẻ như tôi có thể kiếm tiền” nhằm góp phần lo việc chữa bệnh cho mẹ. Hình ảnh cậu bé nhận mọi show diễn để có thêm thu nhập khiến nhiều người gọi câu chuyện này là một câu chuyện cảm hứng ca sĩ theo đúng nghĩa.

Nghịch lý cay đắng là, ngay trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, Nhật nhận tờ chẩn đoán mình mắc căn bệnh suy thận giống mẹ ở tuổi 18. Từ chỗ là “người đi hát mong thay thận cho mẹ”, cậu trở thành người đồng bệnh, cùng đối diện với nguy cơ chạy thận trong tương lai. Đa số sẽ bật khóc hoặc phản kháng, nhưng Nhật chọn cách khác: sống lành mạnh, sinh hoạt điều độ, tuân thủ thuốc men, chấp nhận bệnh như một phần của đời sống và không để nó định nghĩa toàn bộ con người. Chính lựa chọn ấy biến câu chuyện suy thận và âm nhạc của Nhật thành một phép đối sánh mạnh mẽ: cơ thể có thể yếu đi, nhưng ý chí, nếu được nuôi dưỡng bằng đam mê đúng cách, vẫn có thể đứng vững trước sân khấu và trước cuộc đời.

Từ bệnh tật đến sân khấu: Giọng hát kiên cường của những chàng trai trẻ

Giọng hát truyền cảm như bản đồ tinh thần cho thế hệ trẻ

Sức lan tỏa của đoạn video lễ tốt nghiệp không ngẫu nhiên. Người ta tìm thấy trong đó một “giọng hát truyền cảm” đúng cả nghĩa kỹ thuật lẫn nghĩa nhân văn: từng câu hát được nâng đỡ bằng trải nghiệm thật, nên khó có thể coi đó là màn phô diễn khả năng thanh nhạc thuần túy. Khi Nhật run rẩy thừa nhận đây là lần đầu phát biểu trước đông đảo thầy cô, phụ huynh, bạn bè rồi vẫn lựa chọn hát, cậu gửi đi một thông điệp rõ ràng cho những người đồng trang lứa: không cần che giấu nỗi sợ, nhưng cũng không nên để nỗi sợ trói tay mình.

Câu chuyện hai mẹ con cùng vượt bệnh, cùng ngồi trong một hội trường lễ tốt nghiệp, một người trên sân khấu, một người dưới khán đài, là hình ảnh mà bất kỳ sinh viên nào cũng có thể soi chiếu. Nó nhắc chúng ta rằng “ca sĩ trẻ vượt bệnh tật” không phải là danh hiệu để tôn vinh rồi quên; đó là lời nhắc về trách nhiệm của mỗi người trẻ với chính phần đời mình, dù hoàn cảnh gia đình, sức khỏe hay quá khứ có nhiều vết xước đến đâu. Nếu một ca khúc như “Nếu một mai tôi bay lên trời” có thể trở thành lời thề sống tiếp của Nhật, thì mỗi người nghe cũng hoàn toàn có thể chọn cho mình một “bản nhạc” riêng – không nhất thiết phải là âm nhạc, nhưng chắc chắn phải là thứ khiến mình muốn tiếp tục đi tiếp.

Ngã rẽ sau lễ tốt nghiệp: khi sự thực tế và đam mê không loại trừ nhau

Một trong những hiểu lầm phổ biến là biến cuộc đời Minh Nhật thành kịch bản bi kịch: sinh viên nghèo phải miệt mài đi hát để lo chi phí chạy thận cho mẹ. Nhật đã thẳng thắn đính chính: cha mới là trụ cột kinh tế, còn việc đi hát trước giờ là cách nuôi dưỡng đam mê chứ không phải gánh nặng mưu sinh. Lời đính chính này quan trọng, vì nó nhắc công chúng rằng không nên tô hồng hay tô đen cuộc đời người khác cho vừa với mong muốn “thích nghe chuyện khổ”. Đôi khi, sức mạnh của một câu chuyện cảm hứng ca sĩ nằm ở chỗ người đó biết giữ chân trên mặt đất, hiểu giá trị của lao động ổn định song song với đam mê.

Khép lại quãng đời sinh viên, Nhật bước vào ngã rẽ mới với tâm thế tương đối bình thản: dự định phát triển trong lĩnh vực thiết kế để có công việc phù hợp, đủ nuôi sống bản thân và nuôi dưỡng âm nhạc, chứ không chọn cực đoan bỏ hẳn một trong hai. Anh nhận học bổng tài năng 50% học phí trong thời gian học, nhưng quan trọng hơn, học được cách sắp xếp thời gian để vừa học, vừa đi hát, vừa giữ sức khỏe ổn định. Đó là bài học thiết thực cho bất kỳ bạn trẻ nào: đam mê không nhất thiết phải được thần thánh hóa; nó càng đáng trân trọng hơn khi được đặt đúng chỗ, trong một đời sống có trách nhiệm với gia đình, với cơ thể mình và với những người đang đặt niềm tin vào mình.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!