Vì sao nhiếp ảnh gia vẫn chọn chụp ảnh ở nơi hiểm nguy?

Vì sao nhiếp ảnh gia vẫn chọn chụp ảnh ở nơi hiểm nguy?
Sở thích|Mẹo nhiếp ảnh

Khi một bức ảnh đẹp đáng giá hơn cảnh báo sinh tồn

Chụp ảnh nguy hiểm là hành vi cố ý tiếp cận hoặc đứng tại những vị trí có nguy cơ cao về tính mạng để tạo ra các khung hình ấn tượng, thường gắn với địa hình hiểm trở, sóng mạnh hoặc khu vực đã được cảnh báo, nhưng người chụp vẫn tin rằng mình có thể kiểm soát rủi ro và kịp thời né tránh tai nạn. Ở Mũi Nghê trên bán đảo Sơn Trà, câu hỏi nhức nhối không phải “vì sao nơi này nguy hiểm” mà là “vì sao vẫn có người băng rừng, vượt rào để đến đó chụp hình”, dù tai nạn đã được ghi nhận nhiều lần. Mũi Nghê là điểm du lịch tự phát, từng xảy ra sự cố ngày 8/8 khi 4 người bị sóng cuốn xuống biển, 2 người mất tích. Trước đó 7-8 năm, hai du khách Philippines cũng từng mất tích tại đây. Đây không còn là rủi ro bất ngờ, mà là lựa chọn có ý thức đối mặt với nguy hiểm.

Vì sao nhiếp ảnh gia vẫn chọn chụp ảnh ở nơi hiểm nguy?

Mũi Nghê: thiên đường chụp ảnh trên bản đồ điểm đến du lịch rủi ro

Mũi Nghê được nhiều bạn trẻ xem như “Tuyệt Tình Cốc” của Đà Nẵng, với hồ nước tự nhiên xanh biếc nằm giữa lòng đá hoang sơ. Để đến được đây, người chụp phải đi bộ băng rừng 4–5 km, qua đường mòn dốc 25–35 độ, đoạn cuối phải bám đá hoặc đu dây qua vách đứng cao 70–100 m. Trên thang 6 cấp độ của dân trekking, Mũi Nghê được xếp mức mạo hiểm cấp 4 – tức là đủ nguy hiểm để giới trekking lão luyện phải cân nhắc. Dưới chân vách đá là khu vực “giáp nước” với ba dòng hải lưu giao thoa, tạo xoáy sâu 15–25 m, có thể cuốn người ra rạn ngầm sâu 30–40 m. Dù vậy, các biển cảnh báo và rào chắn liên tục bị tháo dỡ, du khách vẫn xuống để tắm và chụp hình. Mũi Nghê đã trở thành minh chứng điển hình cho một điểm đến du lịch rủi ro được “nuôi sống” bởi khát khao khung hình đẹp.

Vì sao nhiếp ảnh gia vẫn chọn chụp ảnh ở nơi hiểm nguy?

Ngư dân né xa, du khách lao tới: khi kinh nghiệm sống thua một bức ảnh

Điều trớ trêu là những người hiểu biển nhất – ngư dân – lại chủ động tránh xa Mũi Nghê. Tàu thuyền qua đây phải giữ khoảng cách an toàn tối thiểu nửa hải lý, khoảng 900 m, vì sóng ngoài Mũi Nghê có thể lớn gấp nhiều lần so với khu vực sát bờ, nhất là khi thời tiết biến động hoặc có gió nam. Ngay cả ngư dân lâu năm “cũng vô cùng e sợ khu vực này”. Họ hiểu rõ các ghềnh đá phủ rong rêu trơn trượt, vỏ hàu sắc nhọn, dòng chảy phức tạp, nên không coi đây là nơi “check-in” mà là vùng cần tránh. Trong khi đó, một nhóm 6 người trẻ vẫn đi chụp ảnh tại Mũi Nghê vào sáng 8/8; khi di chuyển trên bãi đá, 4 người bị sóng cuốn ra biển, một người được tàu cá vớt, 3 nữ du khách còn lại mất tích. Hình ảnh ngư dân hỗ trợ tìm kiếm đối lập hoàn toàn với lựa chọn liều lĩnh của du khách: kinh nghiệm bản địa bị bỏ qua, thay bằng niềm tin chủ quan rằng “mình sẽ ổn”.

Vì sao nhiếp ảnh gia vẫn chọn chụp ảnh ở nơi hiểm nguy?

Tâm lý phía sau những cú bấm máy sát mép tử thần

Không ai thức dậy buổi sáng với mục tiêu “đi chụp ảnh nguy hiểm để suýt chết”, nhưng chuỗi tâm lý đằng sau mỗi khung hình lại dẫn người ta đến sát ranh giới đó. Đầu tiên là nhu cầu sở hữu những góc ảnh độc lạ: một mỏm đá nhô ra biển, dưới là sóng, trước mặt là khoảng không – bức hình càng kịch tính, càng dễ thu hút tương tác trên mạng xã hội. Một vài bức ảnh đẹp lan truyền khiến Mũi Nghê trở thành trend, kéo thêm nhiều người đến khám phá. Thiên kiến lạc quan khiến người chụp tin rằng tai nạn sẽ không xảy ra với mình, rằng “chỉ đứng một chút, chụp nhanh rồi về” nên bỏ qua biển cấm và cảnh báo. Cùng lúc, hiện tượng mù chú ý xuất hiện: khi não tập trung vào việc tìm góc chụp, tạo dáng hay nhìn màn hình điện thoại, người chụp không nhận ra sóng đang mạnh dần, đá đang trơn, hay tàu đang đến gần. Đó là sự kết hợp nguy hiểm giữa khát khao thể hiện và bộ não bị chiếm dụng bởi khung hình.

Vì sao nhiếp ảnh gia vẫn chọn chụp ảnh ở nơi hiểm nguy?

An toàn nhiếp ảnh: không bức ảnh nào đáng để đánh đổi mạng sống

Nếu tiếp tục tôn vinh những bức ảnh chụp ở mép vực, mép sóng như “đỉnh cao trải nghiệm”, chúng ta sẽ còn thấy nhiều vụ sóng cuốn Sơn Trà nữa. Chính quyền đã cắm biển cảnh báo, rào chắn lối xuống bãi Nghê, nghiêm cấm cắm trại, ngủ lại qua đêm; các tour trái phép sẽ bị xử lý và người vi phạm lâm phận rừng cấm có thể bị phạt theo luật. Nhưng biện pháp hành chính sẽ khó đủ nếu người cầm máy không tự thay đổi. Các chuyên gia nhấn mạnh: khi đứng trước địa hình phức tạp như mỏm đá ven biển, vách núi, thác nước hay sông suối, phải dành thời gian quan sát kỹ xung quanh và giữ khoảng cách an toàn, tránh để việc chụp ảnh làm giảm sự chú ý đến môi trường. Nói thẳng: nếu phải chọn giữa một khung hình “nghìn like” và khả năng không bao giờ trở về, người cầm máy không có quyền chọn sai.

Vì sao nhiếp ảnh gia vẫn chọn chụp ảnh ở nơi hiểm nguy?

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!