Dark Matter mùa 2: Khi multiverse trở thành câu chuyện về chính mình
Dark Matter mùa 2 là phần tiếp theo của series khoa học viễn tưởng trên Apple TV, tiếp tục câu chuyện về nhà vật lý Jason Dessen và chiếc hộp cho phép du hành giữa vô số vũ trụ song song, đồng thời mở rộng từ bi kịch gia đình trong mùa đầu sang những câu hỏi triết học về bản ngã, lựa chọn và sự hối tiếc trong bối cảnh multiverse hỗn loạn. Điểm mấu chốt của mùa này không phải là ý tưởng “đa vũ trụ” nữa, mà là cách một người buộc phải sống với phiên bản con người của chính mình – cả theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Với vai trò showrunner, Blake Crouch không còn “dịch” nguyên tác lên màn ảnh mà thực sự viết một phần hậu truyện, biến Dark Matter mùa 2 thành thử nghiệm táo bạo về cấu trúc kể chuyện và chiều sâu cảm xúc. Đây là tham vọng mà phần lớn series sci-fi Apple đang hướng tới: vừa trí tuệ, vừa gắn chặt với đời sống nhân vật.

Từ chuyện một gia đình đến lab thí nghiệm về triết học multiverse
Mùa đầu của Dark Matter là câu chuyện khá gọn: Jason bị phiên bản khác của mình (Jason 2) bắt cóc, bị ném vào vô số thực tại để tìm đường về với vợ Daniela và con trai Charlie, rồi cuối cùng cả gia đình phải bỏ trốn khỏi vũ trụ gốc vì bị truy đuổi bởi vô số Jason khác. Mùa 2 mở rộng quy mô này theo đúng nghĩa “đa tuyến”: Crouch xen kẽ bi kịch riêng của nhà Dessen với những tuyến truyện về hệ lụy của công nghệ du hành đa vũ trụ. Ryan Holder và Amanda Lucas giờ tiếp tục cuộc hành trình xuyên qua những Chicago hậu tận thế, như các nhân vật bị mắc kẹt trong thí nghiệm do chính họ tham gia tạo ra. Leighton Vance thì tự biến mình thành phiên bản “Kang hiền lành”, hợp tác với các bản thể khác để thu gom công nghệ tối ưu từ mọi vũ trụ. Sự đan xen này khiến Dark Matter mùa 2 mang dáng dấp một bài luận triết học về tham vọng, quyền lực và hậu quả, hơn là một thriller đơn thuần.

Cảm xúc vượt lên trên cơ chế đa vũ trụ
Điều giúp Dark Matter mùa 2 khác biệt so với mặt bằng Apple TV khoa học viễn tưởng là nó không chấp nhận đánh đổi cảm xúc lấy sự phức tạp. Dù mùa mới mở ra hàng loạt tuyến truyện liên quan đến dịch bệnh chết người, âm mưu của Leighton hay các cơ sở giam giữ bí mật của chính phủ, những khoảnh khắc thuyết phục nhất vẫn nằm ở những cảnh rất nhỏ giữa Jason, Daniela và Charlie. Joel Edgerton và Jennifer Connelly tạo ra loại hóa học màn ảnh hiếm thấy, khiến mọi vết nứt trong cuộc hôn nhân sau khi Jason trở về đều mang sức nặng khó chịu. Một tập phim gần như chỉ dành để Daniela đối mặt với sự thật rằng người đàn ông cô yêu có thể không phải “Jason” mà cô từng biết; ở đó, Dark Matter chạm được vào nỗi sợ phổ quát về việc nhận ra người bạn đời là một “người xa lạ”. Khi Charlie muốn dùng chiếc hộp để đến vũ trụ nơi người anh song sinh vẫn còn sống, lời cảnh báo của Jason – rằng chiếc hộp nguy hiểm vì nó dụ ta bằng “vô hạn hối tiếc” – trở thành câu tóm tắt xuất sắc cho ám ảnh đa vũ trụ hiện đại.

Dark Matter bên cạnh Severance, Silo: Apple TV đang xây dựng gì?
Nếu multiverse là có thật, sẽ có một thế giới nơi Dark Matter mùa 2 được công nhận là một trong những series sci-fi Apple xuất sắc nhất, đứng cạnh những cái tên như Pluribus và Severance. Ở thế giới của chúng ta, mùa 2 có những khoảnh khắc chói sáng nhưng chưa đạt tới độ ổn định hoàn hảo mà tham vọng của Crouch hướng tới. Dù vậy, chính việc mùa phim dám ôm lấy sự rối rắm, chấp nhận lạc nhịp trong đoạn mở đầu khi phải xếp đặt vô số tuyến truyện, lại cho thấy một chiến lược rõ ràng của Apple TV khoa học viễn tưởng: ưu tiên ý tưởng lớn và nhân vật phức tạp hơn sự dễ xem. Cũng như Severance hay Silo trong các cuộc so sánh không chính thức, Dark Matter không chỉ muốn khắc họa thế giới giả tưởng mà còn muốn mổ xẻ đời sống tâm lý con người bị mắc kẹt trong hệ thống – ở đây là hệ thống vô hạn những bản thể của chính mình. Một tuyến điều tra phát sinh từ hỗn loạn cuối mùa 1 thậm chí mang cảm giác như “phiên bản mỏng” của miniseries Bodies, cho thấy tham vọng nối Dark Matter với truyền thống crime–sci-fi rộng hơn.

Sự không hoàn hảo đáng giá và lịch phát sóng mùa 2
Mùa 1 hỏi một câu đơn giản: một người sẵn sàng đi xa đến đâu vì tình yêu của đời mình. Mùa 2 lại đặt dấu hỏi lên chính khái niệm “tình yêu của đời mình” – giống cách một số tác phẩm triết lý về hậu kiếp từng bác bỏ ý niệm “soulmate”, Dark Matter cảnh báo ta về nguy cơ đuổi theo một đời sống hoàn hảo tưởng tượng mà bỏ qua hạnh phúc có thể chạm tới. Nói cách khác, đây là câu chuyện về việc phải tập sống với chính mình: với những quyết định đã đưa ra, những tham vọng không đạt được và cả những bản thể tăm tối mà ta phải nhìn thẳng vào khi bước qua vô số vũ trụ. Một số tuyến như dịch bệnh hay âm mưu Leighton không thuyết phục bằng các khoảnh khắc trầm lắng, nhưng khi Crouch và Jacquelyn Ben-Zekry tập trung vào việc nhân vật chịu đựng hối tiếc, họ tạo ra vài tập phim thuộc loại hay nhất năm. Dark Matter mùa 2 lên sóng Apple TV từ ngày 28 tháng 8, với tập mới phát hành mỗi tuần vào thứ Sáu cho tới ngày 30 tháng 10, và chính chuỗi thời gian này cho thấy niềm tin của nền tảng vào việc khán giả sẽ tiếp tục đầu tư vào một câu chuyện không hoàn toàn hoàn hảo nhưng đầy tham vọng.





