Giày không gót Chanel là gì và vì sao gây bão?
Giày không gót Chanel là một thiết kế “barefoot shoes” tối giản cực đoan, chỉ ôm lấy phần gót bằng mảnh da và dây mảnh, để lộ gần như toàn bộ bàn chân phía trước, biến đôi giày thành thứ nằm giữa phụ kiện trang sức và vật bảo vệ bàn chân. Thiết kế này được giới thiệu trong show Cruise tại Biarritz, khi mới xuất hiện đã lập tức tạo ra vô số phản ứng trái chiều vì trông như “dép nửa bàn chân” và gần như khiến người xem có cảm giác người diện đang đi giày còn thiếu một nửa. Thay vì che phủ và bảo vệ, đôi giày gần như biến mất, đặt câu hỏi thẳng vào định nghĩa truyền thống của giày dép: đâu là ranh giới giữa đồ trang trí và một sản phẩm thực sự có chức năng bảo vệ?

Từ sàn diễn khó hiểu đến khoảnh khắc Margaret Qualley thảm đỏ
Ngay từ cuối tháng 4, khi xuất hiện trên sàn diễn Cruise, đôi dép “nửa bàn chân” của Chanel đã bị nhiều người xem là một trong những món đồ khó hiểu nhất mùa mốt. Mẫu giày chỉ gồm phần gót được ôm bằng da và dây, từ giữa bàn chân đến các ngón hoàn toàn trần trụi, nên bị chê là không thực hiện được chức năng bảo vệ cơ bản. Thế nhưng mọi tranh luận chỉ thực sự bùng nổ khi Margaret Qualley xỏ chân vào đôi giày này trong buổi công chiếu The Dog Stars ở London, nơi cô diện trọn set Chanel và gần như đi chân đất trước ống kính. Đây là lần đầu tiên thiết kế gây tranh cãi được đưa ra khỏi sàn diễn và có khoảnh khắc chính thức trên thảm đỏ, biến một “thử nghiệm” thành sự kiện thời trang được cả thế giới bàn tán. “Thiết kế này được gọi là ‘giày đi như không’ vì khiến Margaret Qualley gần như đi chân đất trên thảm đỏ.”

Khi xu hướng giày tối giản chạm ngưỡng cực đoan
Trong bối cảnh xu hướng giày tối giản lan rộng, đôi giày không gót Chanel là cú đẩy cực hạn: giảm mức độ che phủ đến mức khái niệm giày dép gần như bị xóa mờ. Thay vì đế, mũi, quai bảo vệ, nhà mốt chỉ giữ lại phần gót và vài sợi dây, biến sản phẩm thành “món trang sức cho đôi chân”. Việc Margaret Qualley mang mẫu giày này trên thảm đỏ chứng minh một điều: Hollywood đang mở rộng biên giới thẩm mỹ, sẵn sàng chấp nhận những thiết kế Chanel táo bạo đến mức bị chê là “xa hoa phi lý, vô nghĩa” hoặc “hoàn toàn mang tính nổi loạn”. Trong mắt người yêu thời trang, đây là ví dụ điển hình cho cách các thương hiệu cao cấp biến món đồ vốn có chức năng rõ ràng thành tuyên ngôn thẩm mỹ thuần túy.

Bàn chân dính bụi và mặt tối của sự tối giản
Khoảnh khắc các nhiếp ảnh gia ghi lại bàn chân Margaret Qualley dính đầy đất cát trong đôi giày gần như biến mất đã nói hộ những nghi ngại về tính thực tế của thiết kế. Phần bàn chân không được che chắn đồng nghĩa với việc người diện phải chấp nhận tiếp xúc trực tiếp với bụi bẩn từ mặt đường; trong điều kiện mưa ẩm, đường đông hoặc địa hình gồ ghề, câu hỏi về sự tiện dụng càng trở nên rõ ràng. Khán giả mỉa mai trên mạng xã hội: “Cô ấy có thể bị thương khi mang đôi giày ngớ ngẩn này” hay “Lỡ có ai vô tình giẫm lên chân cô ấy thì sao? Chỉ hình dung thôi đã thấy đau rồi”. Ngay cả những người ủng hộ sự táo bạo cũng phải thừa nhận: một mẫu giày không thể bảo vệ bàn chân có lẽ hợp hơn với khu nghỉ dưỡng riêng tư ở Capri, hơn là ngoài đường phố.
Ai nên (và không nên) đi theo xu hướng giày không gót Chanel?
Đôi giày không gót Chanel không dành cho người cần sự tiện lợi hàng ngày; nó hướng đến những tín đồ sẵn sàng coi đôi chân như phần kéo dài của trang sức, chấp nhận đánh đổi sự bảo vệ để lấy tuyên ngôn cá nhân. Một mẫu giày khó có tính ứng dụng như vậy rõ ràng chỉ phù hợp với những bối cảnh được kiểm soát, thảm đỏ, resort kín đáo hoặc buổi chụp hình, hơn là bãi biển công cộng hay đường phố đông đúc. Còn việc có nên sắm một đôi để xuống phố, câu trả lời phụ thuộc hoàn toàn vào độ “chịu chơi” của mỗi người yêu thời trang. Sau tất cả, sự xuất hiện của Margaret Qualley trên thảm đỏ cho thấy một điều: kỷ nguyên mới của Hollywood đang ưu tiên cảm giác “đi như không”, phá bỏ ranh giới cũ và sẵn sàng biến cả bàn chân trần thành sân chơi cho những thiết kế Chanel táo bạo.





