Từ một bức selfie đến chân dung Jisoo – nhà sưu tập nghệ thuật
Jisoo BlackPink nghệ thuật là cách gọi mới dành cho nữ thần tượng sau khi loạt ảnh đời thường trong căn hộ riêng vô tình phơi bày bộ sưu tập tranh đương đại tối giản, khiến công chúng nhận ra phía sau ánh hào quang K-pop là một cá nhân có gu thẩm mỹ cao cấp, đầu tư nghiêm túc cho nghệ thuật như một ngôn ngữ sống của mình. Ngày 23/8, Jisoo (BlackPink) đăng loạt ảnh đời thường trên trang Instagram cá nhân, ghi lại khoảnh khắc trong không gian sống sáng màu trắng – be tinh giản. Chính phông nền tưởng như “trống” phía sau cô mới là điểm gây xôn xao: những bức tranh trừu tượng, tối giản, thuộc hàng đỉnh cao của nghệ thuật hiện đại Hàn Quốc. Thay vì khoe túi hiệu hay xe sang, cô để các tác phẩm nói thay đẳng cấp – một lựa chọn không hề vô thức, mà cho thấy cách idol K-pop thẩm mỹ cao cấp đang dịch chuyển trọng tâm sang vốn văn hóa.

Lee Ufan và “Dialogue”: điểm nhấn triết học trong phòng khách Jisoo
Trong căn phòng ngập ánh sáng của Jisoo, nổi bật là bức tranh với mảng màu cam trên nền tường trắng – được người hâm mộ nhận ra là Dialogue (2017) của nghệ sĩ Lee Ufan. Đây không chỉ là một món décor đắt đỏ; nó là tuyên ngôn thẩm mỹ. Dialogue thuộc Lee Ufan Dialogue series, dự án ông bắt đầu từ năm 1996, xoay quanh mối quan hệ giữa quá trình sáng tác, vật liệu và không gian. Thoạt nhìn như một nét cọ duy nhất, nhưng thực tế mảng màu được tạo từ vô số nét mảnh chồng lớp, vừa hiện hữu rõ ràng vừa tan dần vào khoảng trắng. Với Lee, khoảng trống không phải phần bị bỏ lại, mà là yohaku – vùng không vẽ nhưng vẫn sống động. Việc Jisoo mang một tác phẩm nhiều tầng nghĩa như vậy vào nhà cho thấy cô không dừng ở “sưu tập tranh triệu USD” theo nghĩa khoe mẽ, mà chọn những cấu trúc tư duy triết học treo lên tường.

Bộ sưu tập tại gia: khi phòng khách trở thành “white cube” riêng
Không gian sống của Jisoo gợi cảm giác một gallery thu nhỏ, nơi nội thất trung tính nhường chỗ cho nghệ thuật lên tiếng. Cô trưng bày các tác phẩm đương đại mang tính tối giản và trừu tượng, trong đó có những tranh được dự đoán thuộc loạt Dialogue của Lee Ufan – bậc thầy Dansaekhwa, dòng tranh đơn sắc Hàn Quốc. Một tác phẩm phía sau Jisoo được cho là có giá giao dịch trên thị trường trong khoảng từ 1 tỷ đến 2 tỷ won, cho thấy đây là bộ sưu tập ở cấp độ đáng kể chứ không chỉ là trang trí nội thất. Một bức khác được dự đoán là từ series Écriture của Park Seo-bo, nghệ sĩ cốt lõi đưa tranh đơn sắc Hàn Quốc ra thế giới thông qua những đường nét lặp lại mang tính thiền định. Ở đây, “ngôi nhà idol” không còn là nơi khoe vật dụng xa xỉ, mà là sân khấu cho các giá trị mỹ học tinh luyện.

Gu nghệ thuật của người nổi tiếng như một ký hiệu văn hóa mới
Điều thú vị là toàn bộ cuộc tranh luận về bộ sưu tập tranh của Jisoo khởi nguồn từ những bức ảnh selfie rất đời thường được cô đăng lên SNS cá nhân. Mặc dù khó xác định chính xác tác giả, năm sáng tác hay provenance của từng tác phẩm chỉ thông qua ảnh chụp trên mạng xã hội, chính sự mơ hồ đó lại khiến người xem càng tò mò và bàn tán. Giá trị nghệ thuật thay đổi theo năm sản xuất, kích thước, lịch sử sở hữu, tình trạng và lịch sử triển lãm – những yếu tố mà công chúng khó nắm bắt. Nhưng điều họ có thể đọc được là “ký hiệu văn hóa”: idol K-pop thẩm mỹ cao cấp đang biến tranh đơn sắc, vốn thuộc về bảo tàng, thành cảnh nền cho đời sống thường nhật. Hiện tượng các tác phẩm nghệ thuật trong không gian riêng tư của một ngôi sao K-pop trở thành chủ đề bàn tán cho thấy gu thẩm mỹ của người nổi tiếng được tiêu thụ như một ký hiệu văn hóa trong thời trang, âm nhạc, nghệ thuật và thiết kế.

Jisoo và làn sóng idol đầu tư vào vốn văn hóa
Bước vào năm thứ 10 sự nghiệp, Jisoo không chỉ mở rộng hoạt động âm nhạc với mini album AMORTAGE, các đĩa đơn solo như EYES CLOSED hay ca khúc mới CLICK, mà còn âm thầm xây dựng vị thế trong trường nghĩa nghệ thuật. Cô thu hút sự chú ý bằng âm nhạc và màn trình diễn, đồng thời bằng gu thẩm mỹ nghệ thuật trong không gian riêng tư. Khi một idol K-pop chọn dùng tranh của những tên tuổi như Lee Ufan – nghệ sĩ sinh năm 1936 tại Hàn Quốc, chuyển đến Nhật Bản năm 1956 và gắn với phong trào Mono-ha tiên phong – để định hình hình ảnh mình, đó là tuyên bố: tôi không chỉ tiêu tiền vào xa xỉ phẩm, tôi đầu tư vào vốn văn hóa. Sự giao thoa giữa lifestyle ngôi sao và sưu tập mỹ thuật cho thấy ngành giải trí Hàn đang bước sang giai đoạn nơi kiến thức nghệ thuật, chiều sâu thẩm mỹ trở thành một phần chiến lược xây dựng thương hiệu cá nhân. Và ở trung tâm là Jisoo BlackPink nghệ thuật – một hình dung mới về thần tượng K-pop của thời hậu xa xỉ.






