Christopher Nolan và cuộc ‘cách mạng analog’ trong phim Odyssey

Christopher Nolan và cuộc ‘cách mạng analog’ trong phim Odyssey
Sở thích|Nhật Bản & Hàn Quốc

Odyssey: khi Nolan biến sử thi Homer thành tuyên ngôn chống CG

Phim Odyssey Nolan là bản chuyển thể sử thi Odysseia của Homer, trong đó đạo diễn Christopher Nolan chọn kỹ thuật quay phim thực tế, hiệu ứng đặc biệt không CG và bộ dựng phim truyền thống để tạo nên một trải nghiệm điện ảnh “analog” cực đoan, đối lập với chuẩn mực hình ảnh số của Hollywood hiện nay, từ thiết kế trường quay đến cách ghi hình bằng phim IMAX trên những bối cảnh thật kéo dài nhiều quốc gia. Điểm đáng nói không phải ở việc Nolan “ít dùng CG” như các tác phẩm trước, mà là quyết định gần như loại bỏ nó khỏi trung tâm thẩm mỹ của Odyssey. Bộ phim ra mắt ngày 5, là dự án mà ông ấp ủ hơn 20 năm, chỉ được bật đèn xanh sau thành công của Oppenheimer. Điều đó khiến Odyssey mang cảm giác không chỉ là một sử thi, mà là bản tuyên ngôn cá nhân chống lại sự phụ thuộc vào phần mềm. Chiều dài phim IMAX tiêu hao lên tới khoảng 640km cho thấy mức độ “ám ảnh” của Nolan với chất liệu vật lý.

Christopher Nolan và cuộc ‘cách mạng analog’ trong phim Odyssey

Con ngựa thành Troy 10m: bộ dựng phim truyền thống thay cho màn hình xanh

Trong thời đại phim trường phủ màn hình xanh, việc Nolan buộc ê-kíp dựng con ngựa thành Troy kích thước thật là hành động nổi loạn được tính toán. Biểu tượng sự sụp đổ của thành Troy được chế tạo thành một hiện vật cao khoảng 10,7m, nặng 3 tấn, để diễn viên như Matt Damon phải chui vào bên trong, tự mình trải nghiệm không gian chật hẹp thay vì diễn trước CGI trừu tượng. Đây là bộ dựng phim truyền thống ở cấp độ công nghiệp: khối gỗ khổng lồ, bối cảnh thành Troy được dựng trực tiếp trên khu đất rộng ở Maroc, cùng với thuyền cổ được đóng rồi đưa ra biển để quay những cảnh hải trình. Thay vì bản vẽ 3D, ê-kíp làm việc với vật liệu thật, thời tiết thật, trọng lượng thật. Kết quả là mỗi khung hình đều mang chiều sâu và độ nguy hiểm mà CG khó tái tạo, đồng thời ép diễn viên lẫn máy quay phải tôn trọng thực tại vật lý trước mặt.

Quái vật một mắt 18m và ma thuật hiệu ứng đặc biệt không CG

Nolan không chỉ dựng công trình lớn; ông còn tái định nghĩa hiệu ứng đặc biệt không CG bằng sinh vật Cyclops. Thay vì mô hình số, đoàn phim tạo ra một búp bê cơ khí khổng lồ cao 18m, được vận hành tinh vi bởi Bill Irwin – người từng vào vai TARS trong Interstellar. Các cảnh chiến đấu với bộ tộc khổng lồ được thiết kế bằng phối cảnh cưỡng chế và đội diễn viên đóng thế có chiều cao chênh lệch từ 137cm đến trên 213cm, để khán giả cảm nhận quy mô cơ thể bằng mắt thường, không qua thuật toán. Ở tuyến truyện Circe, Samantha Morton khẳng định: “Không sử dụng CGI nào cả, tất cả các cảnh đều được hoàn thành bằng quay phim thực tế”. Animatronics lợn được chế tạo để cô có thể chạm, kéo, xoay; phần còn lại được hoàn thiện bằng dựng phim và góc máy thông minh. Đây là kiểu “phép thuật điện ảnh” mà Nolan ưa thích: đánh lừa cảm nhận nhưng vẫn giữ nguyên tính vật lý của trường quay.

Quay IMAX 100% và hành trình 640km: triết lý analog chạm giới hạn

Odyssey không chỉ analog ở bối cảnh, mà còn ở chất liệu ghi hình. Toàn bộ phim được quay bằng phim IMAX – lần đầu tiên trong lịch sử đối với một tác phẩm dài như vậy. Vấn đề tiếng ồn từ máy quay nặng nề được xử lý bằng hệ thống blimp cách âm, còn hạn chế về ánh mắt diễn viên được bù đắp bằng gương chỉnh chuyên dụng. Theo hãng phát hành, tổng chiều dài phim tiêu hao lên tới khoảng 640km, vượt xa khoảng cách giữa Seoul và Busan, như một tuyên bố rằng ngay cả dữ liệu hình ảnh cũng phải mang khối lượng vật lý. Khi kết hợp với bối cảnh quay thật trên khắp thế giới – từ biển khơi đến pháo đài Troy dựng trên khu đất 10.000m² ở Maroc – triết lý analog của Nolan đạt tới cực điểm. Phim Odyssey Nolan vì thế trở thành đối trọng với chuẩn mực VFX công nghiệp, đặt câu hỏi: liệu điện ảnh có đang đánh mất cảm giác thân thể khi ngày càng trôi vào không gian số?

Odyssey như cú hích văn hóa: khi phim buộc khán giả quay lại với Homer

Quan trọng hơn những con số kỹ thuật, Odyssey cho thấy sức mạnh của một phim sử thi làm bằng tay trong việc khơi lại trí tò mò văn hóa. Việc Nolan trung thành với kỹ thuật quay phim thực tế và bộ dựng phim truyền thống không phải hoài cổ vô nghĩa, mà là cách ông thuyết phục khán giả rằng Odysseia vẫn là câu chuyện đáng đọc, đáng xem trên nền tảng cảm giác chứ không phải hiệu ứng. Khi các cuộc tranh cãi quanh lựa chọn diễn viên da đen, transgender nổ ra, Nolan gạt bỏ bằng nhận định đó là “vô nghĩa”, vì những người chỉ trích “chưa xem bộ phim”. Tinh thần đó nhất quán với chọn lựa kỹ thuật của ông: hãy đối diện với cái thật trước khi phán xét. Trong bối cảnh Hollywood bị chi phối bởi pipeline VFX, Odyssey giống một lời nhắc rằng điện ảnh cũng là nghệ thuật lao động cơ thể, mồ hôi, và gỗ đá cụ thể – và chính sự cụ thể ấy mới khiến sử thi sống lại trong tâm trí người xem.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!