Khi diễn viên nhí MV viral bước vào tuổi trưởng thành
Diễn viên nhí MV viral là những đứa trẻ bất ngờ nổi tiếng toàn cầu nhờ vài giây xuất hiện trong video ca nhạc lan truyền, nhưng sau đó phải tự tìm đường xây dựng sự nghiệp nghiêm túc trong ngành giải trí với rất ít sự chuẩn bị, nhiều kỳ vọng mâu thuẫn và áp lực vượt qua cái bóng quá khứ. Hwang Min Woo, cậu bé từng được mệnh danh là “PSY nhí” sau khi tham gia MV Gangnam Style, hay Park Geon-roung từ Baby Shark là ví dụ điển hình cho hành trình ấy. Điểm chung của họ không phải là những cú nhảy đáng nhớ, mà là câu hỏi dai dẳng: sau một khoảnh khắc toàn cầu, liệu họ có thể trở thành nghệ sĩ độc lập được công nhận, hay mãi bị đóng khung trong hình ảnh trẻ thơ trên mạng?

Gangnam Style cast hiện tại: “PSY nhí” và cái giá của cú nổ tỷ view
Cuộc đời Hwang Min Woo thay đổi hoàn toàn sau cuộc gọi mời quay MV Gangnam Style của PSY vào năm 2012, chỉ 2-3 ngày trước khi bấm máy. MV này nhanh chóng lập kỷ lục lượt xem trên YouTube và trở thành hiện tượng toàn cầu. Nhờ vài giây nhảy bên cạnh PSY, cậu bé 8 tuổi mang hai dòng máu Việt – Hàn bỗng thành ngôi sao nhí, đi tour qua 13 quốc gia. Nhưng cú nổ đó cũng biến thành gánh nặng. Ở trường, cậu bị bạn bè trêu chọc và bắt nạt; trên mạng, mẹ cậu trở thành mục tiêu phân biệt đối xử chỉ vì xuất thân đa văn hóa. Khi lớn lên, câu hỏi khó nghe nhất lặp lại: “Cậu định sống nhờ danh xưng ‘PSY nhí’ đến bao giờ nữa?”.
Sự nổi tiếng đến chóng vánh nhưng cũng đi rất nhanh với Hwang Min Woo chỉ sau khoảng 2-3 năm. MV Okey Dokey năm 2016 là một trong số ít dấu ấn trước khi cái tên “PSY nhí” dần mờ khỏi dòng chảy K-pop. Thay vì cố chen vào thị trường idol quá chật chội, Min Woo chọn lối rẽ ít hào nhoáng hơn: nhạc Trot Hàn Quốc. Sau nhiều năm kiên trì, anh dần có chỗ đứng riêng trong dòng nhạc truyền thống này, phát hành album Trot đầu tay OPPA do chính mình viết lời và sáng tác vào năm 2023. Ở tuổi 21, anh sống lặng hơn nhiều hình dung của khán giả về một ngôi sao “tỷ view”, song điều trớ trêu là giờ đây, sự vững vàng trong nghề lại đến từ việc dám bỏ bớt ảo tưởng thời thơ bé.

Baby Shark Park Geon-roung: Từ điệp khúc “doo doo doo” đến nỗ lực kể câu chuyện riêng
Park Geon-roung trở thành gương mặt quen thuộc với trẻ em khắp thế giới sau khi góp mặt trong video âm nhạc Baby Shark của công ty giáo dục Pinkfong, ra mắt năm 2016. Ca khúc này với điệp khúc “doo doo doo” và động tác tay mô phỏng cá mập cắn đã tạo nên cơn sốt toàn cầu: video hiện đạt hơn 17,2 tỷ lượt xem và giữ vị trí số 1 toàn cầu trên YouTube trong 69 tháng liên tiếp. Đến năm 2020, Baby Shark vượt Despacito để trở thành video được xem nhiều nhất nền tảng. Nhưng với Park, đó là ký ức quá xa. 10 năm sau màn vũ đạo trong Baby Shark, Pinkfong thông báo cậu – nay 17 tuổi – sẽ phát hành đĩa đơn kỹ thuật số đầu tay mang tên WAVE vào ngày 20/8.
Park không muốn mãi là “cậu bé Baby Shark”. Cậu nói mình biết ơn vì khán giả vẫn nhớ video khi cậu còn nhỏ, nhưng “giờ đây, tôi muốn chia sẻ giọng hát và câu chuyện do chính mình viết”. WAVE đánh dấu sự hợp tác với Joohoney (Monsta X), trong đó Park trực tiếp tham gia viết lời. Động thái này cho thấy The Pinkfong Company đang thử mở rộng thương hiệu Baby Shark từ nội dung thiếu nhi sang thị trường K-pop, nhưng họ khẳng định đây chỉ là dự án riêng lẻ, không phải màn ra mắt idol chính thức. Nói cách khác, Park được mở cánh cửa, nhưng con đường phía sau cánh cửa đó có tiếp tục hay không sẽ phụ thuộc vào kết quả của một bài hát duy nhất – và quyết định của công ty sau khi đĩa được phát hành.
Từ viral đến sự nghiệp K-pop sau viral: danh tiếng không bằng đường dài
Hwang Min Woo và Park Geon-roung cho thấy sự khác biệt giữa danh tiếng tạm thời từ viral content và hành trình xây dựng sự nghiệp lâu dài trong âm nhạc: một bên là cú nhảy ngắn ngủi được hàng tỷ người xem, bên kia là hàng năm trời luyện tập, thử nghiệm, chịu đánh giá khắt khe. Với Min Woo, cái bóng “PSY nhí” không chỉ là ký ức rực rỡ mà còn là thước đo khắc nghiệt mỗi khi anh thử sản phẩm mới; với Park, danh xưng “cậu bé Baby Shark” vừa là bàn đạp thương hiệu, vừa là cái khung khó thoát. Những câu chuyện này nhắc chúng ta rằng trong K-pop, viral không đương nhiên đồng nghĩa với bền vững. Hào quang bất ngờ chỉ là màn giới thiệu, không phải hợp đồng bảo đảm tương lai cho bất kỳ diễn viên nhí MV viral nào.

Thách thức khi rời vai phụ để trở thành nghệ sĩ độc lập
Đằng sau những lượt xem khổng lồ là cả một danh sách thách thức mà các diễn viên nhí phải đối mặt nếu muốn bước ra khỏi vai trò phụ trong MV để thành nghệ sĩ độc lập. Hwang Min Woo từng bị bạn bè trêu chọc và bắt nạt mỗi khi đến trường, đồng thời phải đối diện bạo lực mạng nhắm thẳng vào nguồn gốc của mẹ mình. Đó là cái giá của việc bước vào giới giải trí quá sớm, khi bản thân và gia đình chưa kịp thích nghi. Khi trưởng thành, áp lực thay đổi hình ảnh càng lớn. Min Woo bị hỏi “cậu định sống nhờ danh xưng ‘PSY nhí’ đến bao giờ nữa?” – một câu chất vấn mà nhiều diễn viên nhí khác cũng phải nghe. Họ buộc phải chứng minh năng lực thật trong hát, sáng tác, trình diễn, thay vì chỉ dựa vào sự trìu mến dành cho một ký ức tuổi thơ.
Park Geon-roung cũng không ngoại lệ. Dù được Pinkfong hỗ trợ WAVE như một dự án mở rộng thương hiệu Baby Shark sang K-pop, tương lai sau đó của cậu vẫn bị treo lơ lửng: các hoạt động tiếp theo sẽ chỉ được quyết định sau khi đĩa phát hành. Nghĩa là mọi thứ có thể dừng lại nếu khán giả không chấp nhận Park như một ca sĩ độc lập, mà chỉ muốn thấy “cậu bé Baby Shark” mãi nhảy điệu cũ. Kết luận công bằng nhất có lẽ là: hệ sinh thái K-pop hưởng lợi rất nhiều từ những MV viral, nhưng những đứa trẻ trong đó phải tự học cách trưởng thành với ít đặc quyền hơn chúng ta tưởng – và với nhiều câu hỏi chưa có lời đáp về tương lai.






