Nhiếp ảnh động vật hoang dã: nghề của những người dám theo đuổi đến cùng
Nhiếp ảnh động vật hoang dã là công việc ghi lại đời sống của muông thú trong môi trường tự nhiên, nơi nhiếp ảnh gia phải đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt, rủi ro an toàn và áp lực tinh thần, nhưng vẫn kiên trì săn tìm khoảnh khắc hiếm hoi để kể những câu chuyện có sức lay động, giáo dục và truyền cảm hứng về thế giới hoang dã cho công chúng. Điều đáng nói là, phía sau những bức ảnh đẹp như mơ, nghề này được xây dựng từ những lựa chọn rất đời thường: một chiếc máy ảnh đầu tiên, một khóa học, một chuyến đi thử sức – nhưng lại đòi hỏi sự bền bỉ phi thường. Từ quyết định quay lại trường của Mhairi Boustead, những cuộc đối đầu nguy hiểm của Suzi Eszterhas cho đến kỷ lục cá voi lưng gù của Chris Fallows, câu chuyện nhiếp ảnh gia động vật hoang dã là chuỗi lựa chọn khó, nhưng đầy ý nghĩa.
Mhairi Boustead: từ DSLR tuổi 40 đến giảng đường và cánh đồng
Câu chuyện nhiếp ảnh gia Mhairi Boustead cho thấy đam mê có thể nảy mầm từ những khoảnh khắc tưởng như nhỏ bé. Sau khi nhận chiếc máy ảnh DSLR vào sinh nhật 40 tuổi, cô bắt đầu chụp con cái, bạn bè, rồi bị hút vào thế giới ảnh đẹp hơn, có chủ đích hơn. Bước ngoặt xảy ra khi cô chụp một con chim đỏ rực đang lượn trên bầu trời vùng cao nguyên Scotland; chi tiết của chú chim khiến cô gần như bị “nghiện” việc tìm hiểu loài, rồi săn ảnh chúng bằng ống kính mọi lúc có thể. Không dừng ở sở thích, Mhairi quyết định theo học chương trình Higher National Diploma về nhiếp ảnh cùng thời điểm con trai vào đại học – một lựa chọn dũng cảm ở tuổi trưởng thành, biến đam mê thành con đường sự nghiệp. Sống giữa ruộng đồng, suối và rừng, cô chọn nhiếp ảnh động vật hoang dã như một cách khẳng định: không gì bằng việc được ở ngoài thiên nhiên, chờ đợi trong tĩnh lặng và để muông thú bước vào khung hình.
Suzi Eszterhas: phụ nữ trong nhiếp ảnh và mặt tối của hiện trường
Nếu hành trình của Mhairi Boustead nhấn mạnh sự trưởng thành từ học tập, thì câu chuyện nhiếp ảnh gia Suzi Eszterhas phơi bày mặt tối của thách thức nghề nhiếp ảnh đối với phụ nữ trong nhiếp ảnh động vật hoang dã. Là người chuyên chụp các cặp mẹ – con trong tự nhiên, cô từng bị cáo buộc vô căn cứ là săn trộm báo gêpa con tại một bushcamp ở Kenya, đối mặt với 12 kiểm lâm say xỉn tìm cách đưa cô đi giữa đêm. Trước đó, trên đảo Corfu, cô bị lôi lên xe trong một con hẻm và phải tự chiến đấu để thoát thân. Những sang chấn ấy cho cô bài học về bản chất con người và buộc cô phải thay đổi cách ứng xử, từ việc cảnh giác khi đi phố đến việc không làm việc một mình tại nơi xa lạ. Trong ngành nhiếp ảnh động vật hoang dã vốn bị nam giới chi phối, cô kể lại các trải nghiệm bị quấy rối, bị lời bình phẩm công khai ngay trên sóng radio của chuyến thám hiểm ở Nam Cực, để nhắc rằng: phụ nữ trong nhiếp ảnh không chỉ phải chinh phục thiên nhiên, mà còn phải bảo vệ mình trước định kiến và bạo lực tiềm ẩn.

Chris Fallows và kỷ lục cá voi lưng gù: khi đam mê gắn liền trách nhiệm
Ở phía đối diện của trải nghiệm, nhiếp ảnh gia động vật hoang dã Chris Fallows cho thấy nghề này không dừng lại ở việc “chụp cho đẹp”, mà có thể biến thành công cụ bảo tồn. Ông dùng lợi nhuận từ các tác phẩm fine-art để mua đất, tạo hành lang sinh thái, kết nối các khu bảo tồn và giúp cảnh quan có khả năng chống chịu biến đổi khí hậu tốt hơn. Theo Digital Camera World, vào ngày 30 tháng 12 năm 2025, ông đã chụp được 299 cá voi lưng gù khác nhau trong một ngày, kỷ lục cá voi lưng gù được ghi nhận nhiều nhất chính xác bằng ảnh. Từ các hoa văn trên đuôi cá voi, ảnh của ông được đưa vào cơ sở dữ liệu HappyWhale, góp phần theo dõi đường di chuyển của loài. Chris thẳng thắn thừa nhận: say sóng, cháy nắng, bụi bặm, ướt sũng và đôi khi là sợ hãi đều là phần mặc định của công việc; nhưng khi bắt được khoảnh khắc mong đợi, mọi vất vả lập tức bị quên đi. Đó là thái độ vừa lãng mạn, vừa có trách nhiệm mà nghề này đòi hỏi.

Đằng sau bức ảnh đẹp: can đảm, kiên nhẫn và lựa chọn cá nhân
Điểm chung trong ba câu chuyện nhiếp ảnh gia là sự lựa chọn có ý thức: chấp nhận thách thức nghề nhiếp ảnh để đổi lấy cơ hội kể chuyện về thế giới hoang dã. Mhairi Boustead quay lại ghế nhà trường, biến đời sống nông thôn thành trường quay bất tận cho nhiếp ảnh động vật hoang dã. Suzi Eszterhas kiên định theo đuổi những khoảnh khắc mẫu tử của muông thú, dù phải trả giá bằng sự hoảng sợ giữa đêm, những lần bị bắt nạt và quấy rối trong môi trường làm việc. Chris Fallows chấp nhận say sóng, cháy nắng để có được dữ liệu quý giá về 299 cá voi lưng gù trong một ngày – thành tựu cho thấy ảnh có thể góp phần vào khoa học và bảo tồn. Nghề này không dành cho người mơ mộng mà thiếu sức chịu đựng: nó thuộc về những người biết mình sẽ bị thử thách, nhưng vẫn chọn đi, bởi tin rằng mỗi bức ảnh là một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng thiên nhiên đáng được bảo vệ.




