Từ thất bại đến khủng hoảng: khi idol K-pop nói về bóng tối trong tâm trí

Từ thất bại đến khủng hoảng: khi idol K-pop nói về bóng tối trong tâm trí
Sở thích|Nhật Bản & Hàn Quốc

Idol K-pop sức khỏe tâm thần: định nghĩa lại “thành công”

Idol K-pop sức khỏe tâm thần là cụm từ chỉ toàn bộ những vấn đề cảm xúc, trầm cảm, lo âu và khủng hoảng hiện diện phía sau ánh hào quang sân khấu, xuất phát từ môi trường đào tạo khắc nghiệt, cạnh tranh cực đoan và sự mong manh của sự nghiệp thần tượng, nơi thất bại có thể đồng nghĩa với mất đi danh tính cá nhân. Trong vài ngày gần đây, hai câu chuyện đối lập nhưng cùng một trục cảm xúc – từ ý định kết thúc cuộc đời đến hành trình thi rớt sáu lần – đã nhắc chúng ta rằng thất bại trong ngành K-pop không chỉ là chuyện bảng xếp hạng, mà là câu hỏi sống còn về sức khỏe tâm thần của cả một thế hệ nghệ sĩ trẻ. Làm ngơ trước áp lực tâm lý idol lúc này không chỉ vô trách nhiệm, mà còn là tiếp tay cho một hệ thống bào mòn con người.

Park Hyun Ho: khi sự nghiệp K-pop khủng hoảng trở thành câu hỏi sống còn

Trên một chương trình giải trí phát sóng ngày 22/8, tâm điểm là Park Hyun Ho và người vợ Eun Ga Eun, khi anh kể lại hành trình tìm lại chỗ đứng như ca sĩ sau nhiều năm lận đận. Anh từng là thực tập sinh ba năm và hoạt động idol trong ba năm, nhưng nhóm không bứt phá, buộc anh chuyển sang nhóm khác rồi hoạt động solo mà vẫn “nhìn thấy rất ít thành công”. Đó là chân dung trần trụi của sự nghiệp K-pop khủng hoảng: không scandal, không bê bối, chỉ là một hệ thống mà phần lớn người trong cuộc đơn giản là… không thắng. Anh thừa nhận cuối cùng đã bỏ giấc mơ ca sĩ để nhập ngũ, rồi sau xuất ngũ chuyển sang hát trot và đi bất kỳ sân khấu nào chỉ để còn được biết đến. Nhiều người sẽ gọi đó là kiên trì; tôi gọi đó là một vòng quay không nhân văn, nơi hệ thống luôn thắng còn con người thì kiệt quệ.

Cú đánh nặng nhất không đến từ một lần rớt bảng xếp hạng, mà từ cảm giác “thế giới không thích mình”, đến mức anh đã tìm cách nhảy ra khỏi cửa sổ trước khi bị mẹ phát hiện và kéo lại. Đây không còn là câu chuyện nghề nghiệp; đó là một hồ sơ điển hình của áp lực tâm lý idol bị đẩy đến bờ vực, khi giá trị bản thân bị gắn chặt với mức độ nổi tiếng. Theo lời kể trên chương trình, “Tôi từng là Park Hyun Ho, người nổi tiếng mà ai cũng nhận ra trên đường phố” rồi dần tin rằng con đường giải trí không còn dành cho mình. Cảm giác “từ có tất cả đến chẳng là ai” nguy hiểm hơn chúng ta nghĩ, bởi mỗi lần lịch trình rỗng, mỗi lần hợp đồng rơi vào im lặng lại khoét sâu thêm lỗ hổng trong lòng. Nếu không nhìn thẳng vào mặt tối này, mọi lời chúc “cố lên” đều chỉ là hình thức.

Jang Wooyoung: sáu lần thất bại và bài học sống ngoài phòng tập

Ngày 24/8, trên kênh YouTube cá nhân, Jang Wooyoung của 2PM đăng video anh gặp gỡ những đứa trẻ mơ làm idol, cùng nhảy và trò chuyện về con đường vào JYP. Khi được hỏi bắt đầu muốn làm idol từ khi nào, anh kể mình đã mơ ước từ lúc khoảng 11–12 tuổi và liên tục thi tuyển vào công ty mỗi sáu tháng một lần. Anh nói rõ: thi rớt khoảng sáu lần, đến lần thứ bảy mới được nhận. Đây là câu nói đáng trích dẫn: “Tôi trượt audition JYP khoảng sáu lần, đến lần thứ bảy mới đậu và được nhận.” Nếu nhìn bề nổi, đó là câu chuyện truyền cảm hứng về kiên trì; nhưng nếu đặt trong toàn cảnh thất bại trong ngành K-pop, ta thấy rõ hệ thống này được xây trên tỷ lệ rớt cao đến mức thất bại trở thành… điều bình thường.

Điều đáng chú ý là Wooyoung không cổ vũ một thứ đạo lý “hy sinh tất cả để luyện tập”. Khi một phụ huynh hỏi “có điều gì không nên làm nếu muốn thành idol”, anh trả lời thẳng: kỹ năng là quan trọng nhưng không nên chỉ tập hát và nhảy. Anh khuyên bọn trẻ hãy tận hưởng thời gian bên bạn bè, gia đình, ở nhà, rồi đặt những giấc mơ như “mình thích loại nhạc nào” hay “muốn trở thành kiểu ca sĩ gì” phía sau như những mảnh ghép dán thêm dần dần. Lời khuyên này là cú tát nhẹ nhưng cần thiết vào thứ văn hóa thần tượng hóa sự ám ảnh luyện tập toàn thời gian. Áp lực tâm lý idol không chỉ đến từ quản lý và công ty, mà còn từ sự đồng lõa của các bậc phụ huynh và xã hội khi họ tung hô mọi sự đánh đổi, thay vì dạy bọn trẻ giữ lại một phần đời sống riêng cho chính mình.

Từ thất bại đến khủng hoảng: khi idol K-pop nói về bóng tối trong tâm trí

Khi các idol kể về bóng tối: giảm kỳ thị hay vô tình bình thường hóa đau khổ?

Cả Park Hyun Ho lẫn Jang Wooyoung đều chọn cách mở lòng: người kể chuyện từng muốn nhảy khỏi cửa sổ vì cảm thấy thế giới chối bỏ mình, người kể chuyện thi rớt sáu lần mới vào được công ty mơ ước. Sự cởi mở này không chỉ là “content” cảm động; nó là một hành động advocacy: dùng chính trải nghiệm để nói rằng áp lực tâm lý idol là có thật, và thất bại trong ngành K-pop không phải điều đáng xấu hổ. Việc một chương trình nhắc thẳng tới đường dây hỗ trợ những người trầm cảm, tự hại và khuyến khích gọi đến các đường dây khủng hoảng nếu cần hỗ trợ là bước đi nhỏ nhưng quan trọng để phá vỡ im lặng. Khi idol K-pop sức khỏe tâm thần được nói thành lời, kỳ thị trong cộng đồng idol – vốn gắn bệnh tâm lý với “yếu đuối” – có cơ hội giảm bớt.

Tuy vậy, chúng ta không nên hài lòng quá sớm. Nếu chỉ dừng lại ở vài câu chuyện cảm động rồi hệ thống vẫn vận hành trên logic “ai không chịu nổi thì rời ngành”, sự nghiệp K-pop khủng hoảng sẽ tiếp tục lặp lại với những gương mặt khác. Những lời chia sẻ của idol mới chỉ là bước một: nhận diện vấn đề. Bước hai phải là thay đổi tiêu chí thành công – đánh giá idol không chỉ bằng độ nổi tiếng mà cả khả năng sống một đời người bình thường, có thời gian cho gia đình, bạn bè như Wooyoung nhấn mạnh. Nói về sức khỏe tâm thần mà không chạm tới cấu trúc gây tổn thương thì chỉ là làm đẹp bề mặt. Nếu chúng ta thực sự tôn trọng thần tượng, hãy ủng hộ việc họ nghỉ ngơi, chữa lành, đổi hướng nghề nghiệp – chứ không phải chỉ khi họ đứng trên sân khấu với nụ cười hoàn hảo.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!