Từ giáp sắt đến AI: mặt trái những phim Hàn đang hot

Từ giáp sắt đến AI: mặt trái những phim Hàn đang hot
Sở thích|Phim Hàn

Đằng sau khung hình hoàn hảo: khi giáp sắt gặp AI

Hậu trường sản xuất phim Hàn hiện đại là sự va chạm giữa hai thế giới: một bên là mồ hôi trong bộ giáp nặng dưới trời 38 độ, cưỡi ngựa trên đồng hoang, một bên là những cảnh quay được dựng hoàn toàn bằng AI trong phòng hậu kỳ lạnh máy, nơi ba phút quá khứ nhân vật có thể được tạo ra mà không cần một ngày trường quay truyền thống.

Điều thú vị là những câu chuyện này không đến từ phim bom tấn Hollywood mà từ các phỏng vấn hậu trường phim Hàn đang làm mưa làm gió. Ở một quán cà phê tại Jongno, đạo diễn Lee Seung-young và diễn viên Seo Ji-seop trò chuyện về thành công ngoài mong đợi của drama hành động trả thù "Kim Bujang", tập cuối chạm mốc 23,0% rating toàn quốc, đỉnh điểm lên tới 27,1%. Trong một quán cà phê khác, cũng ở Jongno, Park Sung-woong kể lại việc quay sử thi "Munmu" mà anh mô tả là "cảm giác như sắp chết" khi phải mặc giáp, cưỡi ngựa giữa cái nóng 38 độ. Những chia sẻ này cho thấy: phía sau mỗi cú click xem là một cấu trúc đánh đổi rất thật.

Từ giáp sắt đến AI: mặt trái những phim Hàn đang hot

Lee Seung-young: Bài toán PPL và trải nghiệm khán giả trong ‘Kim Bujang’

Nếu muốn hiểu bí mật sản xuất dramas Hàn hiện nay, phải bắt đầu từ tiền. Lee Seung-young thừa nhận thẳng: một drama hành động trên sóng đài công cộng cần rất nhiều kinh phí trong bối cảnh ngành đang khó khăn, nên PPL là điều không thể tránh. Quan điểm này không tô hồng: ông biết PPL có thể gây khó chịu, nhưng coi đó là cái giá để có thể quay được các trường đoạn hành động tốn kém.

Điểm đáng chú ý là cách ông đặt ranh giới đạo đức cho chính mình. Lee nói ông và ekip cố gắng “hoà nhập PPL vào tác phẩm một cách tốt nhất có thể” thay vì nhét sản phẩm vào mọi khung hình. Khi tranh cãi nổ ra, ông không phủ nhận mà thừa nhận “có vẻ như đã gây bất tiện cho người xem” và xem đó là phần cần nỗ lực hơn. Song song với PPL, ông cũng nói rõ về việc kiểm soát bạo lực: kịch bản được đối chiếu kỹ với tiêu chuẩn kiểm duyệt ngay từ đầu, rồi dựng bằng các góc quay hẹp, phản chiếu gương để giảm biểu hiện trực diện. Đây là kiểu suy nghĩ mà người xem thường không nhìn thấy khi cắm mắt vào màn hình, nhưng lại quyết định chất lượng trải nghiệm của họ.

Seo Ji-seop: AI sản xuất phim và nỗi lo ‘xé sợi chỉ đỏ’ mùa 2

Trong mọi phỏng vấn hậu trường phim Hàn thời điểm này, chủ đề AI là thứ khó có thể né. Với "Kim Bujang", ekip đã làm điều chưa drama thương mại nào dám làm trước đó: một đoạn khoảng 3 phút về quá khứ nhân vật chính được sản xuất hoàn toàn bằng AI, trở thành chuỗi toàn AI đầu tiên trong phim truyền hình Hàn. Khi thông tin này được công bố, nhiều khán giả ngạc nhiên vì không hề nhận ra sự khác biệt trong lúc xem.

Ở phía diễn viên, Seo Ji-seop không hoảng hốt trước AI mà nhìn nó như điều tất yếu: anh coi việc sử dụng AI trong sản xuất cảnh quay là “một phần không thể loại trừ” và đánh giá đó là một nỗ lực tốt. Nhưng điều làm anh trăn trở nhiều hơn AI là câu hỏi mang tính kịch bản: nếu có mùa 2, “sợi chính” sẽ là gì? Vợ nhân vật không tồn tại trong phim, con gái thì không thể tiếp tục bị bắt đi lần nữa. Đó là lo lắng rất biên kịch, nhưng lại xuất phát từ diễn viên chính – người hiểu rõ nhất rằng nếu câu chuyện lặp lại, mọi kỹ xảo AI cũng chỉ là lớp sơn mới trên một nền nhà cũ.

Park Sung-woong: Khi lịch sử là mồ hôi, ngựa và chế độ ăn kiêng bất đắc dĩ

Trong khi "Kim Bujang" đại diện cho quy trình sản xuất hiện đại với AI, thì hành trình của Park Sung-woong ở "Munmu" nhắc khán giả nhớ đến những thử thách truyền thống: quay phim điều kiện khắc nghiệt, di chuyển khắp Mungyeong, Goesan, Gyeongju đến Yecheon, trên lưng ngựa, trong bộ giáp sắt dày giữa cái nóng 38 độ. Anh mô tả cảm giác quay phim là “như sắp chết”; mỗi lần hô cắt, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, thành ra quay phim cũng giống một chế độ ăn kiêng tự động.

Những chi tiết nhỏ như lần đầu thấy xe lạnh trên phim trường, hay việc phải chui cả bộ giáp vào đó để tránh say nắng, nghe buồn cười nhưng lại nói lên nhiều điều về cấu trúc chăm sóc diễn viên ở phim trường Hàn hiện nay. Park thú nhận mình hiếm khi ăn vặt, nhưng giữa tháng 7–8 nóng bức, kem trong xe lạnh bỗng trở thành “cứu tinh”. Kết hợp với việc tập thể dục khi nghỉ và buộc phải “ăn tốt” vì đã bước vào tuổi 50, anh cho thấy mặt khác của hào quang: để có vài phút anh hùng cưỡi ngựa trên màn ảnh, cơ thể diễn viên phải trả một cái giá rất thật.

Từ trường quay đầy bụi đến timeline AI: khán giả nên đòi hỏi điều gì?

Nhìn chung, những bí mật sản xuất dramas được hé lộ qua các buổi phỏng vấn hậu trường phim Hàn cho thấy ngành công nghiệp này đang đứng ở ngã ba: một đường là công nghệ mới như AI sản xuất phim, một đường là truyền thống mồ hôi, bụi đất, giáp sắt và ngựa thật. "Kim Bujang" chứng minh AI có thể giảm tải một số cảnh tốn kém, đồng thời dùng kịch bản chắc tay và diễn xuất “đặt linh hồn vào nhân vật” để kéo rating lên 23,0%, đỉnh 27,1%. "Munmu" nhắc rằng không phải mọi thứ đều số hóa được: cảm giác nặng của giáp, nhịp thở của ngựa, giới hạn thể lực của diễn viên.

Câu hỏi đặt ra cho khán giả hôm nay không phải là nên ủng hộ công nghệ hay quay về kiểu làm phim xưa, mà là: chúng ta chấp nhận những đánh đổi nào? Chấp nhận PPL miễn sao nó không phá câu chuyện, hay đòi hỏi trường quay sạch bóng logo dù biết kinh phí bị bóp nghẹt? Vui mừng trước cảnh AI ấn tượng, nhưng có đủ tỉnh táo để hỏi: nó có phục vụ câu chuyện hay chỉ là phô diễn kỹ thuật? Khi người xem ý thức hơn về mặt trái ấy, họ không chỉ xem phim, mà còn tham gia định hình tương lai phim Hàn: một tương lai nơi giáp sắt và AI cùng tồn tại, nhưng câu chuyện và con người vẫn phải là trung tâm.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!