Khi tuổi tác không thắng nổi khát khao đứng dưới ánh đèn
Nghệ sĩ cổ điển tuổi xế chiều là những giọng ca, gương mặt sân khấu đã đi qua đỉnh cao hào quang nhưng vẫn tiếp tục biểu diễn, xem sân khấu như hơi thở tinh thần và mối dây gắn kết với khán giả trung thành, thay vì lui hẳn về đời sống riêng trong yên lặng. Ở Việt Nam, hình ảnh danh ca U70 hát nhạc giữa tiếng vỗ tay thân quen hay một NSND gần 90 tuổi lặng lẽ trở lại sàn diễn để tri ân công chúng, cho thấy tuổi tác không phải dấu chấm hết cho đam mê nghệ thuật, mà là phép thử bền bỉ của tình yêu nghề. Dù cơ thể không còn sung sức, cảm xúc và trách nhiệm với khán giả khiến họ chọn tiếp tục bước ra sân khấu, dù chỉ thêm một lần.
Danh ca U70 hát nhạc: 18 ca khúc và lời đáp thầm lặng với thời gian
Trong khi nhiều đồng nghiệp chọn dừng lại, danh ca Bảo Yến – bước sang tuổi U70 – vẫn bền bỉ giữ lửa đam mê trên sân khấu. Điều đó không còn là chuyện chứng minh bản lĩnh nghề nghiệp, mà là cách một nghệ sĩ cổ điển tuổi xế chiều tự vấn: mình còn có thể cho khán giả nghe thêm bao nhiêu bài hát nữa. Mới đây, trong một đêm nhạc ấm cúng tại một tụ điểm ở TP.HCM, bà hát liền 18 ca khúc gồm nhạc xưa kinh điển và những bản trữ tình sâu lắng. Ở tuổi 68, việc Bảo Yến vẫn miệt mài đứng trên sân khấu, hát say sưa 18 ca khúc trong một đêm diễn được xem như “biểu tượng đẹp về tinh thần cống hiến trọn đời cho nghệ thuật”. Đó là cách bà trả lời thời gian: giọng hát có thể trầm hơn, nhưng trái tim nghề thì không già đi.

Từ nỗi cô đơn hậu trường đến điểm tựa là tiếng vỗ tay
Đằng sau vẻ sung sức trên sân khấu, đời sống của những nghệ sĩ này không hề phẳng lặng. Kể từ khi người bạn đời – cố nhạc sĩ Quốc Dũng – qua đời vào tháng 9/2023, Bảo Yến sống kín tiếng hơn và thường trải lòng về nỗi nhớ chồng. Bức ảnh thời trẻ chụp tại Đà Lạt được bà đăng lại với lời nhắn “Chỉ khi về trời, Bảo Yến mới được gặp lại anh Quốc Dũng” khiến người hâm mộ chạnh lòng. Cảm giác mất mát, cô đơn là điều khó tránh ở nghệ sĩ cổ điển tuổi xế chiều. Nhưng thay vì khép cửa, bà chọn đứng giữa ánh đèn, để tiếng vỗ tay lấp đi khoảng lặng trong lòng. Ở góc nhìn ấy, mỗi lần biểu diễn âm nhạc cổ điển không còn là sự nghiệp cá nhân mà là liệu pháp tinh thần: cho mình, và cho cả khán giả từng lớn lên cùng băng cassette, radio và những giai điệu bolero.

NSND Kim Cương sân khấu: một lần trở về để nói lời cảm ơn
Nếu với Bảo Yến là lời đối thoại với thời gian, thì với NSND Kim Cương, ở tuổi gần 90, được một lần nữa đứng trước khán giả “không còn là câu chuyện của ánh hào quang sân khấu” mà là một cuộc trở về với nghề và với những người đã yêu thương bà hơn bảy thập niên. Tối 22/8, tại Hoa viên Bình Dương, đêm diễn tri ân khán giả mang tên bà diễn ra trong không khí xúc động, quy tụ nhiều thế hệ nghệ sĩ cải lương và kịch nói cùng hội ngộ trên một sân khấu. Sau nhiều năm lui về hậu trường, bà thú nhận mình không nghĩ đến vinh quang, chỉ trăn trở liệu còn đủ sức gặp khán giả thêm một lần. Ở đây, quyết định quay lại không phải để khẳng định danh xưng “kỳ nữ”, mà để khép một hành trình nghệ thuật bằng hai chữ biết ơn.
Sân khấu – chiếc cầu giữ chân ký ức và trách nhiệm với thế hệ sau
Điểm gặp nhau giữa danh ca U70 hát nhạc và NSND gần 90 tuổi không nằm ở số bài hát hay tên vở diễn, mà ở cách họ đối xử với khán giả. Đêm diễn tri ân của NSND Kim Cương không chỉ là chương trình nghệ thuật mà còn là “cuộc trở về của một nghệ sĩ với khán giả, với đồng nghiệp và với những ký ức đã làm nên một phần đời của bà”. Khi những tên tuổi nhiều thế hệ cùng xuất hiện, sân khấu thành chiếc cầu nối thời gian, giúp người xem sống lại một thời cải lương, kịch nói thịnh vượng. Trong bối cảnh nghệ thuật giải trí bị phân tán bởi công nghệ, những nghệ sĩ cổ điển tuổi xế chiều vẫn chọn đứng trên sàn diễn là một tuyên ngôn im lặng: khán giả không phải “người tiêu dùng nội dung”, mà là người bạn đồng hành cần được tri ân. Và sân khấu, vì vậy, vẫn sáng đèn.




