Âm nhạc cứu người: Câu chuyện bắt đầu từ một ca khúc
Câu chuyện Hứa Kim Tuyền xúc động rơi nước mắt khi gặp lại bé Nhã Uyên trên sân khấu Studio 3 là minh chứng sinh động cho việc âm nhạc chữa lành có thể đi xa hơn mọi ranh giới giải trí, chạm đến sự sống – cái chết và thay đổi số phận của một đứa trẻ mắc bệnh tim bẩm sinh bằng những giai điệu xuất phát từ trái tim.
Trước khi trực tiếp gặp Hứa Kim Tuyền, bé Nhã Uyên – một bệnh nhi từng trải qua nhiều lần thông tim và phẫu thuật tim – đã vẽ tặng anh một bức tranh. Trong đoạn clip chiếu tại chương trình, cô bé hồn nhiên nói: “Con vẽ tặng chú Tuyền, tặng hoa cho chú, con vẽ ba trái tim. Con một trái và chú hai trái tim, vì chú đã cứu con”. Khoảnh khắc ấy khiến Hứa Kim Tuyền lặng lẽ rơi nước mắt – không chỉ vì sự dễ thương, mà vì anh đang nhìn thấy kết quả sống động của một lựa chọn âm nhạc mang tính nhân văn: dành trọn bản quyền ca khúc "Nếu một mai tôi bay lên trời" cho hoạt động thiện nguyện.
Hai trái tim trong bức tranh: Biểu tượng của sự sống sót và lòng biết ơn
Chi tiết bé Nhã Uyên tặng Hứa Kim Tuyền hai trái tim không phải là một hành động ngẫu hứng dễ thương; đó là biểu tượng cô đọng cho cả hành trình giành lại sự sống của bé và cách một nhạc sĩ có thể trở thành “ca sĩ giúp đỡ” theo nghĩa đen. Một trái tim là của Nhã Uyên – trái tim tổn thương nhưng đã được phẫu thuật, chăm sóc, nuôi dưỡng lại. Hai trái tim còn lại dành cho Hứa Kim Tuyền, như lời cảm ơn vì anh đã chọn đưa âm nhạc ra khỏi phòng thu, tới phòng mổ, nơi sinh tử mong manh nhất.
Ít ai biết rằng chỉ 22 ngày sau khi chào đời, bé đã phải thực hiện thông tim, rồi 8 tháng tuổi lại thông tim lần thứ hai và có thời điểm rơi vào tình trạng nguy kịch. Năm 2019, Nhã Uyên trải qua ca mổ tim đầu tiên, đến 2021 là ca thứ hai với chi phí lên tới hàng trăm triệu đồng – vượt xa khả năng gia đình. "Lúc đó gia đình không biết làm sao vì số tiền mổ tim quá lớn. Khi biết bé được tài trợ 100% chi phí phẫu thuật, tôi mừng lắm", mẹ bé kể. Đằng sau sự tài trợ ấy là nguồn kinh phí từ bản quyền ca khúc "Nếu một mai tôi bay lên trời" – tác phẩm mà Hứa Kim Tuyền đã chủ động dành cho Quỹ Nhịp tim Việt Nam.
Studio 3 khoảnh khắc: Khi sân khấu trở thành nơi trả lời cho câu hỏi "Âm nhạc để làm gì?"
Trên sân khấu Studio 3, khoảnh khắc Hứa Kim Tuyền và bé Nhã Uyên đứng cạnh nhau không chỉ là một phân đoạn “gây xúc động” như mọi chương trình giải trí thường làm. Đó là câu trả lời trực diện cho câu hỏi mà nhiều người sáng tạo vẫn hằng trăn trở: âm nhạc rốt cuộc để làm gì. Ở Studio 3 khoảnh khắc ấy, người nhạc sĩ vốn không quen thể hiện cảm xúc công khai đã rơi lệ khi thấy bé Nhã Uyên sau nhiều năm có thể chạy nhảy, trả lời lanh lợi, sống một cuộc đời bình dị. Anh thừa nhận: “Bé Nhã Uyên là một mảnh ghép để tôi hoàn thiện bức tranh lớn. Ngoài việc sống cho bản thân, tôi có thể làm được một điều gì đó cho những người xung quanh và cho xã hội”.
Điều đáng chú ý là chương trình không chỉ dựng nên bi kịch rồi dừng ở nước mắt. Sau khi kể về hành trình của ca khúc "Nếu một mai tôi bay lên trời" và dự án Hứa Kim Tuyền's Playlist Collection #1: Pop & Ballad với trọng tâm là "Tôi không còn viết tình ca?", sân khấu tiếp tục chuyển sang phần chơi sáng tạo với ca sĩ Lâm Bảo Ngọc và hai MC. Họ thử viết nhạc quảng cáo cho những vật dụng đời thường như áo mưa, dép lào, bàn chải đánh răng, biến không khí chương trình trở nên sôi động mà vẫn giữ được tinh thần: âm nhạc gắn liền với đời sống, từ chuyện nhỏ nhất đến khoảnh khắc sinh tử.
Khi "Nếu một mai tôi bay lên trời" trở thành cầu nối giữa bệnh viện và bữa cơm nhà
Điểm chạm mạnh nhất của câu chuyện không nằm ở sân khấu, mà ở ký ức của người mẹ từng ăn ngủ trong bệnh viện suốt quãng thời gian con điều trị. Với chị, câu hát trong "Nếu một mai tôi bay lên trời" – “Nhắm mắt lại thấy tôi quay về với bữa cơm nhà mà bao lâu tôi bỏ qua…” – trở thành lát cắt đời sống không thể quên. Trong những tháng ngày quanh quẩn giữa phòng bệnh, hai mẹ con gần như không có những bữa cơm gia đình bình thường. Âm nhạc ở đây không còn là một bản ballad dễ nghe; nó là sợi dây kéo ký ức “bữa cơm nhà” trở lại, nhắc họ rằng sau cơn bão bệnh tật, vẫn còn một mái nhà để trở về.
Nhìn góc độ xã hội, việc một ca sĩ giúp đỡ các em nhỏ thông qua tiền bản quyền ca khúc là lựa chọn không phải ai cũng sẵn sàng làm, nhất là khi âm nhạc vẫn là nguồn thu chính. Hứa Kim Tuyền cho biết anh dành toàn bộ lợi nhuận từ MV "Nếu ngày mai tôi bay lên trời" cho Quỹ Nhịp tim Việt Nam, với suy nghĩ “góp gió thành bão”: mỗi năm quỹ cứu được hàng nghìn ca, còn anh chỉ góp được vài ca. Đây là phát biểu có tính tuyên ngôn: âm nhạc không dừng lại ở “hit” hay “view”, mà phải tìm cách bước vào đời sống người yếu thế – trong trường hợp này là các bé Nhã Uyên tim cần phẫu thuật.
Âm nhạc chữa lành: Từ câu chuyện cá nhân đến trách nhiệm của người nghệ sĩ
Hành trình âm nhạc của Hứa Kim Tuyền không bắt đầu bằng những dự án thiện nguyện hoành tráng; anh viết nhạc từ khi còn học lớp 3, lớp 4, tự viết lời cho những giai điệu trong đầu, rồi dần trau dồi kiến thức chuyên nghiệp. Bước ngoặt đến với cuộc thi Sing My Song, nơi anh được nhạc sĩ Giáng Son chọn và nhắc nhở rằng ca khúc phải là “lời nói ra từ bên trong người viết”. Nếu xem lời khuyên đó là kim chỉ nam, thì việc anh để âm nhạc của mình gắn với trách nhiệm xã hội là bước phát triển tự nhiên: tiếng nói bên trong không chỉ kể chuyện tình yêu, mà còn nói về bệnh viện, bữa cơm nhà, những ca mổ tim trị giá hàng trăm triệu đồng mà một gia đình bình thường không thể gánh nổi.
Điểm đáng nói là anh không tự nhận mình là người “hy sinh lớn lao”. Ngược lại, Hứa Kim Tuyền nói: anh chỉ góp gió thành bão, mỗi năm quỹ cứu hàng nghìn ca, còn anh góp được vài ca. Chính sự khiêm tốn này khiến thông điệp mạnh hơn: bất kỳ nghệ sĩ nào cũng có thể tìm cách biến âm nhạc thành nguồn lực chữa lành, dù ít hay nhiều. Âm nhạc chữa lành ở đây không phải khái niệm mơ hồ về “năng lượng tích cực”, mà là những hợp đồng bản quyền chuyển thành chi phí phẫu thuật, là nước mắt trên sân khấu Studio 3, là hai trái tim trong bức tranh của một bé gái từng cận kề cái chết. Và từ góc nhìn đó, câu chuyện của Hứa Kim Tuyền là lời nhắc nhở thẳng thắn: nếu âm nhạc không mang lại chút hy vọng nào cho người yếu thế, có lẽ nó vẫn còn thiếu một “trái tim”.






