Từ phim “xấu tệ” đến đế chế hàng hóa triệu đơn

Từ phim “xấu tệ” đến đế chế hàng hóa triệu đơn
Sở thích|Cày phim bộ

Hiện tượng Ngưu Lai: khi phim “xấu” trở thành trải nghiệm xã hội

Hiện tượng phim viral meme là trường hợp một bộ phim, thường bị đánh giá thấp về chất lượng hình ảnh hoặc nội dung, bất ngờ bùng nổ trên mạng xã hội, khiến khán giả đổ xô đi xem không chỉ để thưởng thức câu chuyện mà còn để tham gia vào cuộc trò chuyện tập thể, tạo meme và tiêu thụ hàng hóa ăn theo liên quan đến các nhân vật. Ngưu Lai – một phim hoạt hình Trung Quốc do hai người không xuất thân từ ngành điện ảnh thực hiện – ra rạp ngày 5/8 mà hầu như không có chiến dịch quảng bá nào. Ban đầu, doanh thu chỉ vài nghìn NDT và đứng trước nguy cơ bị rút khỏi hệ thống rạp. Thế nhưng các đoạn clip đồ họa 3D thô vụng lan trên mạng, kéo theo lời chế giễu và sự tò mò. Khán giả bắt đầu xem phim không vì tin nó hay, mà vì muốn kiểm chứng xem nó “xấu đến mức khó tin” như lời đồn. Từ đó, việc đi xem Ngưu Lai trở thành một trải nghiệm xã hội: xem, bàn luận, chia sẻ về tác phẩm “ai cũng đang nói đến” chứ không chỉ là mua một tấm vé xem hoạt hình.

Từ phim “xấu tệ” đến đế chế hàng hóa triệu đơn

Khoảng trống thông tin: vì sao lời chê lại kéo người vào rạp

Điểm thú vị của Ngưu Lai nằm ở chỗ chính những lời chê đã tạo ra khán giả. Trên mạng xã hội, hình ảnh tạo hình thô sơ và nhịp phim chậm bị gắn mác “thảm họa”, biến bộ phim vốn vô danh thành chủ đề bị nhắc đến ngày càng nhiều. Những bình luận tiêu cực khiến người chưa xem rơi vào trạng thái nửa biết nửa không: họ biết phim tồn tại, biết phim bị chê, nhưng không biết nó “tệ đến mức nào”. Theo lý thuyết “information gap”, sự tò mò xuất hiện khi con người nhận ra khoảng cách giữa điều mình biết và điều mình muốn biết. Với Ngưu Lai, khoảng cách ấy được tạo ra nhờ dòng bình luận châm biếm. Một câu nói lan truyền mạnh là: “Bạn không nhất thiết phải xem phim dở. Nhưng khi một bộ phim dở đến mức thảm họa, bạn bắt buộc phải đi xem”. Chính câu hỏi mang tính thách thức – phim có thật sự dở như lời đồn – đã trở thành động lực mua vé mạnh hơn bất kỳ trailer hoành tráng nào.

Từ phim “xấu tệ” đến đế chế hàng hóa triệu đơn

Từ nhân vật “xấu tệ” đến meme mạng xã hội và cơn sốt thú bông

Khi một phim hoạt hình Trung Quốc bị chê “xấu tệ”, điểm yếu dễ thành vũ khí truyền thông. Nhân vật chú bê Ngưu Lai với tạo hình thô vụng được cắt ghép, chế lại thành vô số meme, trở thành biểu tượng cười cợt của hiện tượng mạng xã hội xoay quanh bộ phim. Sức nóng của nhân vật không dừng ở rạp chiếu: hình ảnh phim xuất hiện dày đặc trên thú bông, móc khóa, đồ chơi – những hàng hóa phim bán chạy ngoài sức tưởng tượng. Theo một nguồn tin, chỉ một mẫu thú bông hình Ngưu Lai và mẹ đã tiêu thụ hơn 10.000 sản phẩm. Trong các phòng livestream, búp bê 3D kích thước 15 và 35 cm được bán liên tục, có người bán khoe từng xử lý 165 đơn trong một giờ rồi phải chuyển sang hình thức đặt trước vì hết hàng. Nhân vật càng vụng về, càng dễ trở thành hình ảnh hài hước, gần gũi – lý tưởng để người trẻ gắn lên bàn làm việc, balo, điện thoại như một câu chuyện cười mang theo bên mình.

Sự không hoàn hảo: từ khuyết điểm mỹ thuật đến lợi thế kinh doanh nhân vật phim

Điều đáng bàn không phải là Ngưu Lai có đạt tiêu chuẩn thẩm mỹ của hoạt hình chiếu rạp hay không, mà là cách nó chứng minh khuyết điểm có thể hóa thành lợi thế kinh doanh nhân vật phim. Một phần sức hút của phim nằm ở hình ảnh khác thường và chất lượng sản xuất thô sơ, khiến tác phẩm lan truyền nhờ truyền miệng. Một số khán giả thậm chí thích vẻ vụng về, khác lạ cùng câu chuyện hai mẹ con tham gia làm phim, cho rằng chính sự “ngây ngô” ấy tạo cảm giác chân thành. Trên nền tảng thương mại, sự không hoàn hảo giúp nhân vật trông “ngố” hơn, gần với các nét vẽ tay dân dã. Khách hàng mua thú bông và móc khóa không chỉ vì yêu phim, mà vì thích mang theo một biểu tượng chống lại sự bóng bẩy chuẩn mực. Ở đây, phim viral meme trở thành cầu nối giữa rạp chiếu và thị trường hàng hóa: cảm xúc cười chê được chuyển hóa thành hành vi mua sắm, biến một dự án nhỏ thành cỗ máy bán đồ chơi ăn theo.

Bài học cho nhà làm phim: đừng sợ “xấu”, hãy sợ vô danh

Ngưu Lai đặt ra một câu hỏi khó chịu cho ngành phim hoạt hình Trung Quốc: liệu chúng ta có đang đánh giá quá cao sự hoàn hảo kỹ thuật và bỏ qua sức mạnh của câu chuyện xung quanh một tác phẩm? Bộ phim cho thấy với những dự án nhỏ, điều đáng sợ không phải là bị chê, mà là không ai biết đến. Thông tin tiêu cực, nếu gắn với một sản phẩm ít tên tuổi, có thể trở thành chất xúc tác giúp nó bước ra khỏi trạng thái vô danh và tìm được nhóm khán giả tò mò. Tất nhiên, không ai nên cố tình làm phim dở để gây chú ý. Nhưng các nhà làm phim có thể học một điều: khán giả ngày nay sẵn sàng trả tiền cho trải nghiệm xã hội – được xem thứ mà mạng đang bàn tán, rồi tự tay tham gia vào hiện tượng mạng xã hội qua meme và hàng hóa. Nếu câu chuyện hậu trường chân thành, nhân vật có “khiếm khuyết” dễ thương, những yếu tố vốn bị xem là lỗi lại có thể trở thành chất liệu để xây dựng một thương hiệu giải trí có sức lan tỏa lâu dài.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!