Lãnh Mỹ A túi xách: Khi di sản buộc phải “ra khỏi” áo dài
Lãnh Mỹ A túi xách là bước chuyển hóa một chất liệu vải lụa tơ tằm truyền thống vốn gắn chặt với áo dài sang phụ kiện hiện đại, nhằm đưa di sản thủ công truyền thống Việt ra khỏi không gian lễ nghi để đi vào đời sống thường nhật, nơi người dùng có thể chạm, sử dụng và kể tiếp câu chuyện văn hóa bằng thói quen thời trang hằng ngày.
Điểm mấu chốt của câu chuyện này là: sau 30 năm gắn với áo dài, nhà thiết kế Võ Việt Chung quyết định mở rộng hành trình Lãnh Mỹ A sang túi xách, kết hợp cùng lục bình và mặc nưa. Anh chủ động phá bỏ “vùng an toàn” của tà áo, biến thứ vốn được xem là chất liệu nghi lễ thành vật dụng có tính ứng dụng cao. Chính sự thay đổi đó mở ra một cách đọc mới về di sản – không còn treo trên sân khấu hay nằm trong tủ quần áo đặc biệt, mà hiện diện trong từng bước chân của người dùng.

Bộ sưu tập Bèo: 10 chiếc túi, 10 câu chuyện thủ công độc bản
Bộ sưu tập Bèo gồm 10 thiết kế túi xách, mỗi mẫu chỉ có duy nhất một chiếc và không sản xuất thêm. Quyết định giới hạn số lượng không chỉ là chiến lược tạo tính độc bản, mà còn là tuyên bố: đây là sản phẩm của thời gian, của bàn tay thợ thủ công, không phải vật phẩm sản xuất hàng loạt. Võ Việt Chung mất khoảng một năm để hoàn thiện trọn bộ, từ thử nghiệm chất liệu đến hoàn thiện cấu trúc túi.
Trên nền Lãnh Mỹ A đen óng, lục bình miền Tây được phơi khô, cắt và xử lý để trở thành cấu trúc túi, trong khi ngọc trai nước mặn xuất hiện như chi tiết nhấn. Sự đối thoại giữa mềm – cứng, mộc – sang ấy tạo nên một thẩm mỹ lạ: túi xách vừa mang hơi thở ruộng đồng, vừa mang khí chất phụ kiện xa xỉ. Các thiết kế có mức giá khoảng 5–6 triệu đồng, riêng mẫu đính ngọc trai tự nhiên từ 13–15 triệu đồng.

Từ sông nước miền Tây tới phố thị: Ngôn ngữ vật liệu mới
Điểm thú vị nhất trong cách Võ Việt Chung thiết kế không chỉ là chuyện đổi “khuôn” từ áo dài sang túi xách, mà là cách anh tạo một ngôn ngữ vật liệu mới. Lục bình – thứ lềnh bềnh trên sông nước miền Tây – được phơi, cắt, tạo hình bằng tay, trở thành phần cấu trúc và điểm nhấn của túi. Lãnh Mỹ A – thứ vải lụa tơ tằm được nhuộm từ trái mặc nưa – giữ vai trò bề mặt sang trọng, óng mượt.
Hình ảnh những cánh bèo trôi trên sông được đưa lên bề mặt túi như chi tiết trang trí, kết nối câu chuyện nguồn cảm hứng với mỹ cảm đương đại. Những vật liệu tưởng như bình dị, khi đi qua kỹ thuật thủ công truyền thống Việt, đã trở thành túi có hình dáng hiện đại nhưng vẫn giữ dấu ấn văn hóa. Nói cách khác, đây không phải “nostalgia thời trang”, mà là tái kiến tạo: dùng vật liệu cũ để kể một câu chuyện thị giác mới.

Khi di sản phải sống tiếp: Từ triết lý thiết kế đến đời sống người dùng
Võ Việt Chung nhiều lần nhấn mạnh anh luôn trăn trở làm sao đưa Lãnh Mỹ A ra khỏi không gian áo dài để trở thành sản phẩm có tính ứng dụng cao hơn. Câu trả lời của anh là phụ kiện: túi xách được dùng mỗi ngày, đi cùng chủ nhân đến nơi làm việc, tiệc tối, thậm chí du lịch. Anh nói rõ mục tiêu của mình là để mọi người có thể sử dụng, chạm vào và cảm nhận chất liệu này trong đời sống hằng ngày.
Quan điểm ấy đi kèm một nhận định sắc sảo: di sản nếu chỉ cất giữ thì dễ trở thành thứ xa cách với đời sống; phải làm cho nó sống tiếp bằng cách phù hợp với thời đại. Vì vậy, anh không dừng ở túi xách mà còn chuẩn bị các dự án mới, thử nghiệm Lãnh Mỹ A ở sản phẩm gia dụng và phụ kiện cao cấp, dự kiến giới thiệu vào tháng 10. Sau một năm thử nghiệm, anh cho biết sẽ tiếp tục hoàn thiện dòng phụ kiện này trong tương lai.

Một lát cắt của xu hướng mới: Thiết kế Việt và di sản tái định nghĩa
Nhìn rộng hơn câu chuyện Lãnh Mỹ A túi xách, có thể thấy đây là một lát cắt của xu hướng: các nhà thiết kế Việt chủ động tái định nghĩa di sản qua hình dáng hiện đại. Ở đây, di sản không nằm yên trong bảo tàng hay lễ phục, mà đi vào túi xách – món đồ gắn liền mọi thế hệ, mọi giới tính. Những chiếc túi lục bình – Lãnh Mỹ A trở thành món quà văn hóa, có thể mang theo, tặng nhau, đưa ra thế giới.
Điều đáng nói là toàn bộ các khâu từ ý tưởng, đan lục bình đến đính kết đều làm thủ công, với sự tham gia của các nghệ nhân. Nghĩa là mỗi chiếc túi còn là “bản ghi” lao động của người thợ – một lớp giá trị khác bên dưới bề mặt thiết kế. Khi người dùng chọn mang theo một chiếc túi như thế, họ không chỉ chọn một phụ kiện thời trang, mà chọn đứng về phía một tương lai nơi thủ công truyền thống Việt không bị hoài niệm hóa, mà được sống bằng hình thức mới.





