Khi tàu sân bay cập cảng và câu chuyện bắt đầu từ… tô mỳ Quảng
Thủy thủ hải quân nước ngoài khám phá ẩm thực đường phố Đà Nẵng là những trải nghiệm ăn uống tại quán xá bình dân, chợ truyền thống và quán vỉa hè, nơi họ thưởng thức mỳ Quảng truyền thống, cà phê muối Việt, bánh xèo, phở, bánh mì và nhiều món địa phương khác, đồng thời giao lưu với người dân để hiểu sâu hơn về văn hóa bản địa thông qua bữa ăn thường ngày.
Điểm mấu chốt của câu chuyện này không phải là một chương trình tham quan quân sự, mà là cách ẩm thực đường phố Đà Nẵng âm thầm làm nhiệm vụ ngoại giao mềm. Trong khuôn khổ chuyến thăm chính thức từ ngày 30/7 đến 5/8 của biên đội tàu sân bay USS George Washington, các thủy thủ, sĩ quan và nhân viên liên tục tham gia các chương trình tham quan, trải nghiệm văn hóa và ẩm thực tại Đà Nẵng. Họ lên bờ theo từng lượt trong suốt 7 ngày lưu trú để ghé những điểm du lịch, nhưng điểm nhấn lại nằm ở những tô mỳ Quảng bốc khói và ly cà phê muối nhỏ bé. Ẩm thực không chỉ để no bụng; nó đang âm thầm định nghĩa lại cách du khách quốc tế cảm nhận về Việt Nam.

Ẩm thực đường phố Đà Nẵng: sân khấu đời thường cho ngoại giao hải quân
Nhìn vào lịch trình dày đặc tham quan Ngũ Hành Sơn, Hải Vân, Bà Nà Hills, trung tâm thành phố, chợ truyền thống và làng nghề nước mắm Nam Ô, có thể thấy Đà Nẵng được thiết kế như một “bài giới thiệu tổng quan” về miền Trung Việt Nam. Nhưng những khoảnh khắc đáng nhớ nhất lại diễn ra ở vỉa hè: ngồi cà phê, giải khát, ăn quà vặt, hòa vào nhịp sống của người dân. Theo một đại diện công ty du lịch địa phương, trong 4 ngày triển khai chương trình, gần 1.000 lượt thủy thủ và thành viên biên đội đã được phục vụ những hành trình được thiết kế theo thông điệp “Chạm về nguyên bản”, hướng thẳng đến chiều sâu văn hóa, lịch sử, ẩm thực và đời sống bản địa.
Đây không còn là những chuyến chụp hình rồi rời đi; đây là những cuộc tiếp xúc gần với đời sống thường nhật. Nhiều thành viên đoàn dành thời gian ngồi ở quán vỉa hè, ăn ẩm thực đường phố Đà Nẵng, mua sắm tại chợ Cồn – một điểm mua sắm truyền thống nổi tiếng – để cảm nhận nhịp sống của thành phố. Chính những không gian không cầu kỳ đó tạo nên độ “thật” mà du khách quốc tế tìm kiếm. Ẩm thực đường phố trở thành sân khấu đời thường, nơi quân nhân nước ngoài không còn là những nhân vật trang trọng trong lễ tân, mà là thực khách tò mò, cầm đôi đũa lóng ngóng và bật cười khi thử một hương vị mới.

Mỳ Quảng truyền thống và cà phê muối Việt: hai biểu tượng mới của trải nghiệm du khách quốc tế
Trong danh sách món ăn, mỳ Quảng truyền thống và cà phê muối Việt nổi bật như hai biểu tượng ẩm thực mới của Đà Nẵng trong mắt thủy thủ tàu sân bay. Trước khi đến thành phố, nhiều người đã chia sẻ rằng phở, bánh mì và mỳ Quảng là những món họ mong chờ nhất được nếm thử. Khi đặt chân tới, họ không chỉ ăn cho biết; họ hào hứng tìm hiểu nguyên liệu, cách nấu, và so sánh với món ăn quê nhà. Tô mỳ Quảng với sợi mì dày, nước dùng xăm xắp, rau sống tươi, đậu phộng rang… trở thành bài học trực quan về nông nghiệp, khí hậu và khẩu vị của người xứ Quảng.
Ly cà phê muối – nghe lạ tai với người nước ngoài – lại là một bất ngờ thú vị. Thủy thủ đoàn được thưởng thức cà phê muối, bánh xèo, kem dừa trong không gian quán xá địa phương, từ đó cảm nhận sự sáng tạo của ẩm thực Việt khi kết hợp nguyên liệu quen thuộc thành hương vị mới. Nhiều thủy thủ bày tỏ sự thích thú khi lần đầu nếm các món truyền thống Việt Nam, ghi chép, quay phim, chụp hình như thể đang sưu tầm những “kỷ vật vị giác” cho riêng mình. Nếu trước đây phở hay bánh mì là “đại sứ” quen thuộc, thì mỳ Quảng và cà phê muối đang l quietly chen chân vào danh sách trải nghiệm bắt buộc của du khách quốc tế.

Từ gần 1.000 thủy thủ đến 5.000 khách MICE: ẩm thực trở thành ngôn ngữ chung
Chuyến thăm của biên đội USS George Washington diễn ra song song với một làn sóng khách MICE khoảng 5.000 người đến Đà Nẵng. Con số này cho thấy thành phố không chỉ là điểm đến du lịch nghỉ dưỡng, mà còn là sân khấu của những tương tác đa tầng: quân sự, thương mại, hội nghị và đời sống thường nhật. Ở cả hai dòng khách – thủy thủ đoàn và du khách MICE – ẩm thực vẫn là mẫu số chung. Họ đều được mời bước vào cùng một trải nghiệm: mỳ Quảng, bánh xèo, cà phê muối, kem dừa và quán vỉa hè.
Khi gần 1.000 lượt thủy thủ được “thiết kế” hành trình để chạm đến bản sắc ẩm thực bản địa, và hàng nghìn du khách quốc tế khác cũng đổ về thành phố, câu hỏi cần đặt ra là: chúng ta có dám coi ẩm thực như một ngôn ngữ ngoại giao chính thức? Thực tế cho thấy, không bài diễn văn nào thuyết phục bằng một bữa ăn chân thành. Người phục vụ kiên nhẫn hướng dẫn cách trộn mỳ Quảng; chủ quán cà phê vỉa hè kể chuyện gia đình trong khi rót thêm nước; đó là những khoảnh khắc xây dựng lòng tin mà không cần phiên dịch.

Kết luận: Đừng xem nhẹ sức mạnh của một quán vỉa hè
Từ câu chuyện thủy thủ tàu sân bay Mỹ ăn mỳ Quảng, uống cà phê muối đến hàng nghìn khách MICE dừng chân tại Đà Nẵng, có thể thấy ẩm thực đường phố không còn là “phần phụ” của du lịch, mà là trục chính của trải nghiệm văn hóa. Nó giúp du khách quốc tế hiểu người Đà Nẵng qua những hành động nhỏ: cách người ta chia sẻ mâm, cách gọi thêm rau, cách trò chuyện trên vỉa hè.
Nếu muốn xây dựng hình ảnh Đà Nẵng như một thành phố mở, thân thiện và có chiều sâu, thì việc bảo vệ bản sắc ẩm thực đường phố, giữ cho mỳ Quảng truyền thống đúng hồn cốt, để cà phê muối Việt vẫn được pha trong những quán nhỏ, là ưu tiên không kém bất kỳ công trình du lịch nào. Quán vỉa hè có thể khiêm tốn, nhưng trong bối cảnh ngoại giao mềm, đó là nơi những cuộc đối thoại không chính thức giữa Việt Nam và du khách quốc tế được bắt đầu, bằng một nụ cười và một câu: “Anh ăn cay được không?”.






