Từ vỉa hè nội địa đến bản đồ ẩm thực thế giới
Ẩm thực đường phố Hà Nội và TP.HCM là cách người dân hai đô thị lớn ăn, uống và giao tiếp ngay trên các vỉa hè, ngõ nhỏ, chợ truyền thống, nơi những món ăn dân dã trở thành điểm gặp gỡ của đời sống đô thị, ký ức vùng miền và trải nghiệm du lịch, tạo nên bản sắc mà du khách quốc tế nhận ra và trân trọng như một phần của ẩm thực du lịch Việt Nam. Điều đáng nói là các thành phố này không chỉ được yêu thích bởi người địa phương, mà còn được các tổ chức quốc tế ghi nhận như những điểm đến ẩm thực độc đáo của thế giới. Việc Hà Nội có tên trong nhóm 10 thành phố hàng đầu về ẩm thực đường phố và TP.HCM được vinh danh là thành phố có ẩm thực đường phố ngon nhất thế giới năm 2026 cho thấy sức nặng của những quán ăn bình dân.

TP.HCM: đô thị nhập cư biến thành bảo tàng sống của ẩm thực
TP.HCM ẩm thực thế giới không đến từ vài nhà hàng sang trọng, mà từ mạng lưới sôi động các quán ăn bình dân nằm dọc hẻm, chợ và khu dân cư. Tạp chí từ Anh đã vinh danh TP.HCM là thành phố có ẩm thực đường phố ngon nhất thế giới năm 2026, sau khi ghi nhận sức hấp dẫn của một nền ẩm thực đa dạng, dễ tiếp cận và gắn chặt với nhịp sống đô thị. Danh hiệu này đặc biệt ở chỗ: dù hệ thống nhà hàng đạt sao Michelin được nhắc đến, khuyến nghị lại hướng du khách về những quán vỉa hè, quán gia truyền. Theo đánh giá đó, “TP.HCM được xếp ở vị trí số một trong danh sách những thành phố có ẩm thực đường phố ngon nhất thế giới năm 2026”. Sức mạnh cốt lõi của thành phố là khả năng hội tụ gần như đầy đủ bản đồ ẩm thực Việt Nam, khi trong một ngày du khách có thể ăn phở Hà Nội, cơm tấm, bún bò Huế, hủ tiếu Nam Vang và món Hoa ngay trong cùng một đô thị.

Giá dễ tiếp cận và những bữa ăn hòa vào nhịp sống
Nếu phải chọn một điểm khác biệt khiến ẩm thực đường phố TP.HCM chinh phục du khách, đó là cách bữa ăn hòa vào đời sống thường ngày. Một buổi chiều bước vào khu dân cư đông đúc, bạn dễ dàng bắt gặp cảnh quán ăn đỏ lửa, người bán chuẩn bị nguyên liệu, khách quen ghé sau giờ làm, bàn nhựa nhanh chóng kín chỗ, tiếng gọi món và mùi thức ăn lẫn trong dòng xe. Ẩm thực ở đây không đứng ngoài nhịp sống đô thị; nó là một phần của sinh hoạt. Bên cạnh đó, mức giá hợp lý khiến du khách có thể thoải mái thử nhiều món trong cùng một ngày mà không phải bận tâm quá nhiều đến chi phí. Sự tiếp cận này biến khám phá ẩm thực thành hoạt động thường xuyên, không phải trải nghiệm xa xỉ. Vì thế, các food tour xuyên chợ, hẻm, quán gia truyền trở nên hấp dẫn, cho phép du khách ăn, nghe kể chuyện và cảm nhận thành phố bằng vị giác lẫn ký ức.

Danh hiệu quốc tế và cú hích cho ẩm thực du lịch Việt Nam
Việc một tạp chí quốc tế xếp TP.HCM ở vị trí số một trong danh sách những thành phố có ẩm thực đường phố ngon nhất thế giới năm 2026 không chỉ là tấm huy chương cho thành phố, mà còn là lời mời du khách toàn cầu bước sâu hơn vào ẩm thực du lịch Việt Nam. Danh hiệu này được xem là cơ hội để TP.HCM tiếp tục phát huy lợi thế du lịch ẩm thực, dùng những trải nghiệm bình dị nhưng chân thực, ở từng góc phố, con hẻm, để kể câu chuyện về một đô thị cởi mở và giàu bản sắc. Trong bức tranh đó, hình ảnh những món ăn quen thuộc như bánh mì Việt Nam, phở, cơm tấm… không chỉ là món ăn, mà là “thương hiệu mềm” của đất nước trên bàn ăn quốc tế. Điều còn thiếu hiện nay là chiến lược bài bản để biến sự công nhận toàn cầu thành sản phẩm du lịch cụ thể, từ tour ẩm thực, tuyến phố đến các chương trình kể chuyện về văn hóa qua món ăn.

Kết luận: giữ hồn vỉa hè trong một thành phố toàn cầu hóa
Hà Nội và TP.HCM được nhắc đến như những “thủ phủ” ẩm thực đường phố không phải vì sự hào nhoáng, mà vì tính đời thường của bữa ăn. Từ tô phở sáng ở ngõ nhỏ Hà Nội đến đĩa cơm tấm khuya ở một góc Sài Gòn, người Việt đã vô tình xây dựng một nền ẩm thực vỉa hè đủ cá tính để bước ra thế giới. Danh hiệu mà TP.HCM nhận được là tín hiệu cho thấy du khách không tìm kiếm những không gian quá chỉnh chu, mà muốn chen vào dòng người, ngồi trên chiếc ghế nhựa, ăn một món địa phương trong tiếng xe và câu chuyện của người bán. Thách thức đặt ra là làm du lịch nhưng không làm mất hồn vỉa hè: giữ giá tiếp cận, giữ sự gần gũi, nhưng vẫn đảm bảo vệ sinh, an toàn và chất lượng. Nếu làm được, ẩm thực đường phố sẽ tiếp tục là “tài sản” giúp Việt Nam định vị trên bản đồ ẩm thực thế giới.







