Những tiểu thương giữ giá bình dân hàng chục năm giữa bão lạm phát

Những tiểu thương giữ giá bình dân hàng chục năm giữa bão lạm phát
Sở thích|Ẩm thực đường phố

Giữ giá bình dân: lựa chọn đời sống, không phải chiến lược kinh doanh

“Tiểu thương giữ giá” là những người bán hàng ăn uống nhỏ lẻ chủ động neo giá ở mức bình dân suốt nhiều năm, đôi khi hàng chục năm, bất chấp lạm phát và chi phí nguyên liệu tăng, coi sự phải chăng như một cam kết đạo đức với khách quen chứ không chỉ là quyết định kinh doanh. Họ khác hẳn mô hình quán ăn đường phố bình dân chạy theo xu hướng, bởi giá rẻ ở đây đi cùng sự ổn định và tình cảm lâu dài. Trong bối cảnh nhiều mặt hàng tăng giá liên tục, điều đáng nói là những tiểu thương này không phải không biết tính toán, mà chọn “ăn ít, sống được” để cộng đồng quanh mình vẫn có chỗ ăn no với chi phí vừa túi tiền. Câu chuyện không chỉ là vài con số lẻ trên tấm bảng giá, mà là cả một triết lý mưu sinh: chấp nhận lợi nhuận mỏng đổi lấy niềm tin và ký ức của khách hàng.

Tô bánh canh 8.000 đồng ở Nha Trang và quán cơm 1m² giữa phố Hòe Nhai

Ở Nha Trang, quán bánh canh “cứu đói” của gia đình anh Trần Văn Hiền là ví dụ điển hình cho khái niệm bánh canh 8000 đồng. Từ những ngày đầu một tô chỉ 200–300 đồng, sau nhiều lần điều chỉnh, giá hiện dừng ở 8.000 đồng và được giữ ổn định từ năm 2020. Dù chi phí tăng, gia đình vẫn chấp nhận biên lợi nhuận mỏng để học sinh, sinh viên – nhóm khách chính – có bữa ăn no mà không phải đắn đo chuyện tiền bạc. Theo một phát biểu dữ liệu: “Những ngày đầu, một tô bánh canh có giá chỉ 200 - 300 đồng… và hiện là 8.000 đồng/tô.” Giữa Hà Nội đắt đỏ, bà Đỗ Thị Hương 82 tuổi vẫn ngày ngày tự đi chợ, nấu cơm trong một quán chỉ rộng hơn 1m² ở đầu hẻm số 40 Hòe Nhai. Gần 40 năm, thực đơn khoảng 15 món dân dã gần như không thay đổi, từ cá kho, thịt kho tàu, trứng rán đến rau xào, dưa muối. Mỗi miếng món mặn quanh 5.000 đồng, các món phụ như lạc rang, tép moi chỉ 2.000–3.000 đồng, một tô cơm đầy đặn với rau và món mặn chỉ khoảng 18.000–25.000 đồng. Trong khi nhiều quán cơm tăng giá vô tội vạ, việc bà Hương kiên quyết giữ mức “cơm đếm” rẻ là tuyên bố rõ ràng: bà ưu tiên khách quen hơn túi tiền của mình.

Cơm cháy ‘không lời’ và bún chả Quang Tâm: thủ công, ân tình, chứ không phải chiêu trò

Ở một góc đường Vạn Kiếp tại TP.HCM, quán cơm cháy truyền thống của đôi vợ chồng khiếm thính tồn tại bằng mô hình “không lời” đặc biệt: khách gọi món bằng giấy bút, bằng ánh mắt và cử chỉ. Không có tiếng chào mời, không khẩu hiệu marketing, quán cơm cháy nhỏ này lặng lẽ đỏ lửa gần hai thập kỷ, mỗi phần cơm cháy giòn là một sự cố gắng mưu sinh trong thinh lặng. Giá ở đây không được nhấn mạnh như chiêu cạnh tranh, mà là phần tự nhiên của một quán ăn đường phố bình dân sống bằng khách quay lại, chứ không phải khách đi ngang. Tại Hà Nội, bún chả Quang Tâm ở Lương Định Của là minh chứng khác: hơn 20 năm bán hàng mà gần như không quảng cáo rầm rộ. Bếp phía sau mới là “linh hồn” của quán, với quy trình thủ công nặn thịt chả: trước đây 30kg chả băm cần 3 người nặn tay 30 phút, nay có máy hỗ trợ chỉ mất 1–2 phút, nhưng từng miếng chả vẫn được chỉnh lại bằng tay trước khi nướng. Chủ quán chấp nhận tốn thêm công lao động để giữ độ ngon quen thuộc cho khách, thay vì tối ưu chi phí bằng cách phó mặc cho máy. Một suất bún chả có ba mức giá 40.000, 50.000 và 60.000 đồng, nhưng giá không phải điểm khác biệt lớn nhất, mà là cảm giác “ăn bún chả trong giông bão” vẫn được chủ quán giữ nguyên qua mỗi lần đổi mặt bằng.

Những tiểu thương giữ giá bình dân hàng chục năm giữa bão lạm phát

Bát cháo cá 10.000 đồng ở Huế và triết lý ‘đủ ăn là được’

Tại Huế, bà Sa 77 tuổi đã dành gần 40 năm đời mình cho nồi cháo cá mỗi sáng ở số 78 Nguyễn Lộ Trạch. Quán nhỏ gần như không biển hiệu, chỉ là mái tôn trước nhà đủ đặt một nồi cháo và một nồi cá kho. Bà dùng loại gạo đỏ heo ran hoặc chiêm – giống gạo được trồng ở Huế qua nhiều thế hệ – nấu thành món cháo gạo đỏ đặc trưng, hạt gạo không bị khuấy nát, giữ nguyên hình và vị thơm béo của lớp cám. Cá kho ăn kèm là những con cá nhỏ bằng ngón tay, ướp nước mắm, muối, tiêu, đường, ớt rồi kho với chút mỡ heo trên lửa liu riu cho nước sánh lại. Một bát cháo cá nóng hổi ở đây có giá 10.000 đồng, phục vụ chủ yếu khách quen quanh xóm. Không ồn ào quảng bá, nồi cháo của bà Sa sống nhờ những người đã quen với hương vị ấy và giới thiệu cho người tìm một trải nghiệm khác về Huế. Thay vì đẩy giá lên theo mùa du lịch, bà chọn giữ mức vừa túi, coi mỗi bát cháo là lời chào buổi sáng cho xóm nhỏ. Đó là triết lý rất rõ: “đủ ăn là được”, không cần phình to thành thương hiệu du lịch.

Giữ giá để giữ người: lòng tin là tài sản lớn nhất của tiểu thương

Điểm chung của những câu chuyện này không phải là con số 8.000 hay 10.000 đồng, mà là thái độ với khách hàng. Bà Hương thẳng thắn thừa nhận giá nguyên liệu, nhất là trứng, đã tăng nhưng bà không muốn tăng giá quá nhiều vì sợ mất khách. Anh Hiền nói với mức giá bánh canh bình dân, quán vẫn đủ trang trải cuộc sống gia đình 5 người. Những tiểu thương giữ giá chấp nhận tốc độ tích lũy chậm để đổi lấy sự an tâm của cộng đồng quanh mình. Thực tế, chính khách mới là người trả lời cho câu hỏi mô hình này có “lời” hay không. Tô bánh canh “cứu đói” gắn với ký ức những năm tháng học trò. Nồi cháo cá của bà Sa vẫn sôi đều mỗi sáng nhờ khách quen quay lại. Quán cơm cháy không lời, bún chả Quang Tâm tồn tại bền bỉ suốt hai thập kỷ cũng vì mối quan hệ lâu dài hơn là vài bữa ăn lạ. Trong thời đại mọi thứ bị đẩy thành “concept”, những quán ăn đường phố bình dân này là lời nhắc: đôi khi giá rẻ, thủ công và chân tình là chiến lược bền vững nhất.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!