Những triển lãm nhiếp ảnh huyền thoại thế giới: từ Henri Cartier-Bresson đến Nan Goldin

Những triển lãm nhiếp ảnh huyền thoại thế giới: từ Henri Cartier-Bresson đến Nan Goldin
Sở thích|Tổng hợp nhiếp ảnh

Triển lãm nhiếp ảnh nổi tiếng: bảo tàng sống của ký ức thị giác

Triển lãm nhiếp ảnh nổi tiếng là những không gian nơi các tác phẩm nhiếp ảnh huyền thoại từ nhiều thời kỳ và phong cách khác nhau được trưng bày, sắp xếp và diễn giải nhằm bảo tồn ký ức thị giác, đồng thời giúp công chúng hiểu sâu hơn về lịch sử, chính trị và đời sống cảm xúc của con người thông qua những hình ảnh cụ thể và có ngữ cảnh.

Cốt lõi của mọi triển lãm nhiếp ảnh huyền thoại không phải là treo càng nhiều ảnh càng tốt, mà là biến bộ sưu tập ảnh quốc tế thành một kho lưu trữ sống cho ký ức và tranh luận. Khi nhiếp ảnh sắp bước sang cột mốc 200 năm tồn tại, việc nhìn lại lịch sử của nó trong các không gian trưng bày lớn không chỉ là kỷ niệm, mà là một lời nhắc: chúng ta muốn nhớ điều gì về chính mình và muốn quên điều gì. Những triển lãm này lựa chọn thay vì nhắm mắt trước hiện thực, thì buộc người xem đối diện với những sự thật khó chịu về chiến tranh, bất công, nghiện ngập, giới tính và tình yêu – và đó là lý do chúng quan trọng hơn bất kỳ album gia đình nào.

Những triển lãm nhiếp ảnh huyền thoại thế giới: từ Henri Cartier-Bresson đến Nan Goldin

Pinault Collection: 700 bức ảnh và một lịch sử nhiếp ảnh nén lại

Triển lãm “Remember Me. Chefs-d’œuvre de la photographie de la Collection Pinault” tại Bourse de Commerce ở Paris là một ví dụ điển hình cho cách một bộ sưu tập ảnh quốc tế có thể trở thành kho tư liệu văn hóa. Lấy chất liệu từ Pinault Collection và cuốn sách “100 Masterpieces of Photography”, triển lãm trưng bày tới 700 tác phẩm của hơn 70 tên tuổi lớn trong lịch sử nhiếp ảnh, từ Henri Cartier-Bresson, Dorothea Lange đến Man Ray. Đây là một câu nói có thể trích dẫn: “Đây là một triển lãm bao trùm toàn bộ lịch sử nhiếp ảnh trong suốt 200 năm tồn tại của nó”.

Điều thú vị là 700 bức ảnh không được sắp xếp theo thời gian; khán giả được mời tự vẽ những đường liên kết giữa các tác phẩm, giữa các thời đại. Những khoảnh khắc quyết định của Henri Cartier-Bresson nằm cạnh những chân dung tự chụp đầy ý thức về giới và quyền lực của Cindy Sherman, hay chân dung David Wojnarowicz do Peter Hujar chụp, gợi nhắc hội họa Caravaggio với ánh sáng mềm và biểu cảm nhập nhằng. Đây không phải là triển lãm “an toàn”; nó chất đầy cơ thể, ham muốn, chiến tranh, ký ức chính trị. Chính lựa chọn sắp xếp phi tuyến ấy biến phòng trưng bày thành một mê cung lịch sử, nơi mọi người buộc phải tự trả lời: mình đang đứng ở đâu trong dòng chảy hình ảnh này.

Henri Cartier-Bresson và các huyền thoại: khi khoảnh khắc trở thành di sản

Nếu có một cái tên tượng trưng cho “tác phẩm nhiếp ảnh huyền thoại”, đó là Henri Cartier-Bresson. Trong bộ sưu tập Pinault, những hình ảnh như “Derrière la gare Saint-Lazare, place de l’Europe, Paris, France, 1932” xuất hiện như lời nhắc rằng một cú bấm máy đúng thời điểm có thể trở thành ký ức chung cho cả nhân loại. Bên cạnh ông là những trụ cột khác: Dorothea Lange với “Migrant Mother” – biểu tượng của Đại suy thoái, Man Ray với những thí nghiệm siêu thực, Irving Penn với những nature morte tinh giản đến tàn nhẫn.

Nhưng triển lãm không dừng ở ký ức hoài cổ. Nó mở màn bằng phong cảnh ám ảnh của Roger Fenton, người tiên phong chụp chiến tranh ở Crimea, rồi kéo người xem vào nước Pháp đầu thế kỷ 21 qua những bức chân dung rực màu của Raymond Depardon, trông đã như ghi lại một thế giới đã mất. Đây là lý do các triển lãm nhiếp ảnh nổi tiếng quan trọng: chúng cho thấy nghệ thuật ảnh không phải là chuỗi danh hiệu, mà là sự kế thừa và tranh luận giữa các cái nhìn. Mỗi bức ảnh vĩ đại đều đứng trên vai một bức ảnh khác – và trong phòng trưng bày, ta thấy chuỗi đối thoại ấy hiện hình rõ ràng.

Nan Goldin: từ bi kịch gia đình đến kháng cự nữ tính

Nếu Pinault Collection cho ta bức tranh rộng của lịch sử, thì Nan Goldin cho ta một lát cắt cực kỳ riêng tư, không kém phần dữ dội. Nhiếp ảnh gia Mỹ này nổi tiếng với việc chụp tình yêu, bản dạng, nghiện ngập và cộng đồng LGBTQ+, tất cả đều bắt nguồn từ chính cuộc đời mình. Cuốn “Sisters, Saints and Sibyls” được mô tả là “một sự tri ân dành cho tất cả những người phụ nữ nổi loạn đang vật lộn để sinh tồn trong xã hội”. Nói thẳng: đây là loại nhiếp ảnh dễ gây khó chịu cho người xem bảo thủ, nhưng lại cần thiết cho mọi ai từng cảm thấy đời mình bị bóp nghẹt bởi kỳ vọng và bạo lực vô hình.

Trong ấn phẩm này, Goldin ghép hồ sơ bệnh viện, ảnh gia đình với những bức ảnh của chính mình để dệt nên tấm thảm hình ảnh về bệnh tâm thần, sang chấn gia đình và kháng cự nữ giới. Câu chuyện về người chị Barbara, người tự sát khi Goldin mới 11 tuổi, hòa vào hành trình rơi xuống rồi ngoi lên khỏi nghiện ngập của chính cô. Không ít người mỉa mai ảnh của Goldin là “ảnh amateur”, là những tấm snapshot nên bị vứt dưới gầm giường trong chiếc hộp bám khói thuốc. Phương pháp kể chuyện nhật ký của cô có thể khiến nhiều người xa lạ, và không ít người còn phẫn nộ về những chủ đề như giới tính linh hoạt, chuyển giới, ma túy, AIDS hay bạo lực tình cảm. Nhưng đó chính là điểm mạnh: bằng cách phơi bày cuộc đời mình, Goldin không chỉ cho thế giới thấy cô là ai, mà còn biến những người quanh cô – drag queens, người nghiện, người yêu, bạn bè – thành những nhân vật đáng được nhìn thấy và được yêu.

Triển lãm như kho lưu trữ sống: vì sao ta cần những sự thật khó chịu

Dù ở quy mô khổng lồ như Pinault Collection hay mang tính cá nhân như Nan Goldin, điểm chung của các triển lãm nhiếp ảnh nổi tiếng là chúng hoạt động như những kho lưu trữ sống. Triển lãm “Remember Me” ở Paris được xây dựng như một lời nhắc rằng nhiếp ảnh đã đi cùng nhân loại suốt gần 200 năm, từ “View from the Window at Le Gras” của Nicéphore Niépce chụp năm 1826 hoặc 1827 đến những hình ảnh kỹ thuật số hôm nay. “Đây là một triển lãm bao trùm toàn bộ lịch sử nhiếp ảnh, nay đã tròn 200 năm tồn tại” là một câu được ghi lại rõ ràng.

Ngược lại, “Sisters, Saints and Sibyls” cho thấy một cách lưu trữ khác: một tấm thảm hình ảnh về bệnh tật, sang chấn, kháng cự và tình yêu, trong đó “việc lật từng trang là đối diện với những sự thật khó chịu: cuộc đời thường đi cùng nỗi buồn, và điều đó không thể tránh khỏi”. Các bộ sưu tập này chứng minh rằng các định chế nhiếp ảnh không chỉ bảo quản ảnh như vật thể, mà còn đặt chúng vào ngữ cảnh, để câu chuyện thị giác được hiểu đúng thời đại của nó. Chúng dành cho những phụ nữ nổi loạn đang cố sống sót trong xã hội, cho bất kỳ ai muốn thấy lịch sử bằng mắt thường, và cho những người dám chấp nhận rằng nghệ thuật không phải lúc nào cũng an ủi. Đôi khi, nhiệm vụ của nó là nhắc chúng ta rằng nỗi buồn, bất công và tình yêu đều để lại dấu vết – và những dấu vết ấy xứng đáng được treo trên tường, không phải giấu trong hộp giày.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!