Fed dưới thời Kevin Warsh: ưu tiên lạm phát hơn sự dễ chịu của thị trường
Chủ tịch Fed Kevin Warsh là nhà hoạch định chính sách tiền tệ đang ưu tiên siết chặt điều kiện tài chính để đưa lạm phát về mục tiêu, ngay cả khi điều đó làm thị trường bất ổn và phá vỡ mô hình giao tiếp quen thuộc giữa ngân hàng trung ương với Phố Wall. Theo những người thân cận, Warsh thừa nhận đã mắc sai sót trong 10 tuần đầu tiên điều hành Fed, đặc biệt là việc không củng cố đủ mạnh thông điệp về ổn định giá cả và để thị trường hiểu lầm rằng các kế hoạch cải tổ dài hạn có thể chi phối quyết định ngắn hạn. Dù vậy, ông không có ý định quay lại kiểu hướng dẫn chi tiết mà các đời Chủ tịch trước áp dụng, vì coi đó là lý do Fed liên tục bỏ lỡ mục tiêu lạm phát 2% trong hơn 5 năm.

Fed tăng lãi suất tháng 9? Khi dữ liệu lạm phát và Phố Wall cùng chỉ một hướng
Tín hiệu quan trọng nhất lúc này là Warsh sẵn sàng ủng hộ Fed tăng lãi suất trong cuộc họp tháng 9 nếu lạm phát các tuần tới tiếp tục ở mức cao và kỳ vọng chi phí đi vay trên thị trường tăng tương ứng. Đây không phải lời đe dọa trống: lãi suất vẫn được ông xem là công cụ chính để thắt chặt chính sách, trong khi việc thu hẹp bảng cân đối kế toán 6,7 nghìn tỷ USD chỉ là lựa chọn dự phòng, chưa phải ưu tiên ngay lập tức. Phố Wall dự báo lãi suất cũng đang nghiêng về kịch bản Fed tăng thêm 25 điểm cơ bản, khi công cụ FedWatch của CME cho thấy thị trường định giá khoảng 54,71–55% xác suất cho một đợt tăng lãi suất vào tháng 9, cao hơn nhiều so với mức 33% trước cuộc họp gần nhất.

Lợi suất 30 năm lên đỉnh từ 2007: cái giá của chiến lược “im lặng có chủ đích”
Sau cuộc họp gần đây của Fed, lợi suất trái phiếu Kho bạc Mỹ kỳ hạn 30 năm vọt lên mức cao nhất kể từ 2007. Đây là phản ứng trực tiếp với việc Warsh từ chối đưa ra lộ trình lãi suất chi tiết, đúng với chiến lược truyền thông tối giản mà ông đeo đuổi. Các nhà đầu tư cho rằng việc ông hạn chế chia sẻ thông tin đã làm suy yếu niềm tin vào khả năng kiểm soát lạm phát của Fed. Song Warsh dường như coi sự khó chịu này như cái giá cần chấp nhận: ông muốn phá vỡ vòng phản hồi nơi thị trường dựa quá nhiều vào từng câu chữ của Fed, và buộc giới đầu tư quay lại đọc dữ liệu kinh tế thực. Trong bối cảnh thước đo lạm phát ưa thích của Fed vẫn quanh 3,7% – cao hơn đáng kể so với mục tiêu – lợi suất dài hạn tăng trở thành tín hiệu thị trường đang “test” độ cứng rắn của Fed.

Kevin Warsh chính sách: thừa nhận sai lầm nhưng không đổi hướng
Điểm đáng chú ý trong cách điều hành của Warsh là sự kết hợp giữa tự phê bình và cứng rắn. Ông công khai với người xung quanh rằng mình đã mắc hai sai lầm: chưa nhấn mạnh đủ cam kết ổn định giá, và để kế hoạch cải tổ dài hạn làm mờ đi tín hiệu chính sách ngắn hạn. Tuy nhiên, ông coi đây là lỗi triển khai chứ không phải sai chiến lược. Trong mắt Warsh, forward guidance – phong cách Fed nói trước rất chi tiết về con đường lãi suất – đã khiến các Chủ tịch trước bị “mắc kẹt” trong lời nói của chính họ và thiếu linh hoạt khi dữ liệu thay đổi. Vì vậy, chiến lược Kevin Warsh chính sách vẫn là cắt giảm mạnh việc hướng dẫn thị trường, chấp nhận để lợi suất và kỳ vọng biến động nhiều hơn, với niềm tin rằng kỷ luật tiền tệ nghiêm ngặt sẽ sớm kéo lạm phát về gần mục tiêu.
Jackson Hole và thông điệp dành cho nhà đầu tư: chấp nhận bất định hay đứng ngoài?
Bước kế tiếp trong “cuộc cách mạng thầm lặng” của Warsh là bài phát biểu tại hội nghị Jackson Hole do chi nhánh Kansas City của Fed tổ chức trong tháng này, nơi ông dự kiến trình bày khung tư duy và giải thích các khoảng trống trong thông điệp của mình. Đây sẽ là cơ hội để ông trấn an phần nào những người lo ngại rằng chiến lược im lặng chỉ tạo thêm hỗn loạn, nhất là khi áp lực lạm phát còn bị thổi phồng bởi các yếu tố địa chính trị như căng thẳng với Iran. Đối với nhà đầu tư, câu hỏi không còn là Fed tăng hay không tăng lãi suất – vì xác suất đã ở quanh 55% – mà là chấp nhận sống chung với một Fed ít nói nhưng sẵn sàng hành động nhanh. Trong bối cảnh Phố Wall dự báo lãi suất ngày càng phân hóa, chiến lược hợp lý có lẽ là giảm phụ thuộc vào lời nói của Fed và tăng trọng số cho dữ liệu lạm phát, lợi suất ngắn hạn và phản ứng thực tế của thị trường.






