Khu phức hợp logistics 1.568 tỷ: Bước ngoặt của khu thương mại tự do Đà Nẵng
Khu phức hợp logistics tại Vị trí số 2 thuộc khu thương mại tự do Đà Nẵng là một dự án hạ tầng công nghiệp - logistics hiện đại, được đầu tư hơn 1.568 tỷ đồng trên diện tích 75ha, hướng tới trở thành trung tâm logistics, sản xuất và công nghiệp hỗ trợ gắn với cảng biển nước sâu, sân bay quốc tế và mạng lưới giao thông chiến lược, qua đó nâng vị thế Đà Nẵng trong chuỗi cung ứng khu vực.
Điểm then chốt của dự án không phải là quy mô diện tích, mà là cách Đà Nẵng định nghĩa lại vai trò của mình trong bản đồ logistics miền Trung. Ngày 27/8, Công ty Cổ phần Đầu tư Sài Gòn – Đà Nẵng khởi động dự án hạ tầng khu chức năng tại Vị trí số 2 của khu thương mại tự do Đà Nẵng, tên thương mại EAGLE FTZ. Đây là dự án hạ tầng đầu tiên của mô hình khu thương mại tự do Đà Nẵng được hoàn tất thủ tục và chính thức triển khai, nên mang ý nghĩa “phát pháo” mở màn cho toàn bộ mô hình khu thương mại tự do đầu tiên của cả nước.
Quan điểm đáng chú ý là thành phố không chỉ thêm một khu công nghiệp, mà muốn xây một nền tảng logistics hiện đại gắn với hạ tầng cảng Liên Chiểu, sân bay quốc tế và Hành lang kinh tế Đông – Tây. Nếu Đà Nẵng thất bại ở dự án mũi nhọn này, tham vọng cạnh tranh với các cảng khu vực sẽ suy yếu ngay từ vòng gửi xe.

Logistics hiện đại cạnh hạ tầng cảng: Lợi thế địa chiến lược của Đà Nẵng
Điểm mạnh nhất của EAGLE FTZ nằm ở vị trí: cửa ngõ cảng Liên Chiểu, kề KCN Liên Chiểu, kết nối trực tiếp Quốc lộ 1, đường sắt cao tốc, sân bay quốc tế và Hành lang kinh tế Đông – Tây. Đây là điều các cảng khu vực như Quy Nhơn, Chu Lai hay thậm chí một phần hệ thống cảng phía Bắc khó có đủ “combo” trong cùng một tọa độ.
Dự án được định hướng trở thành khu phức hợp logistics, sản xuất và công nghiệp hỗ trợ hiện đại, kết nối trực tiếp với Vị trí số 1 và cảng biển quốc tế Liên Chiểu. Nó nhắm tới vận tải đường bộ, đường thủy, hàng không, dịch vụ kho bãi và trung chuyển container quốc tế, đồng thời thu hút các dự án thiết bị bán dẫn, ATP chip, linh kiện hàng không, điện tử tiên tiến và cơ khí hiện đại.
Mục tiêu rõ ràng: hình thành một trung tâm logistics và sản xuất hiện đại, thu hút các doanh nghiệp hàng đầu thế giới, tăng cường kết nối hàng hóa Việt Nam với thị trường quốc tế. Một phát biểu đáng ghi lại là: “Dự án được kỳ vọng hình thành một trung tâm logistics và sản xuất hiện đại, thu hút các doanh nghiệp hàng đầu thế giới, tăng cường kết nối hàng hóa Việt Nam với thị trường quốc tế”.

Miền Trung: từ vùng trũng chi phí đến cực công nghiệp mới
Bối cảnh ra đời của dự án không thể tách khỏi bức tranh bất động sản công nghiệp miền Trung. Khi chi phí đất công nghiệp ở hai đầu Bắc – Nam tăng cao, miền Trung nổi lên như “vùng trũng giá” với quỹ đất còn lớn, chi phí cạnh tranh và hạ tầng kết nối ngày càng hoàn thiện, qua đó tạo lợi thế để đón dòng vốn đầu tư FDI dịch chuyển.
Theo một đánh giá đáng chú ý, miền Trung đang nổi lên là điểm hút đầu tư FDI ấn tượng nhờ quỹ đất dồi dào, chi phí thuê cạnh tranh và hệ thống hạ tầng logistics hoàn thiện hơn. Tỷ lệ lấp đầy khu công nghiệp miền Nam đạt 86%, miền Bắc 80%, trong khi miền Trung mới 57%, cho thấy dư địa tăng trưởng còn rất lớn. Điều này biến khu thương mại tự do Đà Nẵng và EAGLE FTZ thành “hàng hiếm” khi kết hợp được giá, quỹ đất và cửa ngõ biển sâu.
Song song, các dự án lớn như Khu công nghiệp Hòa Ninh và FTZ Phú Mỹ 3 tại Đà Nẵng hay nhiều khu công nghiệp mới ở Nghệ An, Đắk Lắk cho thấy miền Trung không còn là thị trường công nghiệp bổ trợ, mà từng bước hình thành cực công nghiệp mới với quy mô lớn và khả năng kết nối tốt. Sự trỗi dậy này sẽ định hình lại bản đồ công nghiệp ba miền, và Đà Nẵng rõ ràng muốn nắm vai trò trung tâm.

Khu thương mại tự do Đà Nẵng: Tham vọng chuỗi giá trị trọn vẹn
Khu thương mại tự do Đà Nẵng có quy mô khoảng 1.881ha, bố trí tại 7 vị trí không liền kề với các khu chức năng sản xuất, logistics, thương mại – dịch vụ, công nghiệp công nghệ số, công nghệ thông tin, đổi mới sáng tạo và các loại hình khác. Đây là mô hình khu thương mại tự do đầu tiên của cả nước, và Vị trí số 2 chính là phép thử quan trọng.
EAGLE FTZ được phát triển theo tiêu chuẩn quốc tế, hướng tới hạ tầng xanh, số hóa, thông minh và đáp ứng tiêu chuẩn ESG, nhằm phục vụ các ngành công nghệ cao, logistics, bán dẫn, điện tử, AI. Chủ đầu tư không muốn dừng ở việc cho thuê đất công nghiệp, mà muốn xây một hệ sinh thái logistics – sản xuất – dịch vụ tích hợp, nơi doanh nghiệp tìm thấy toàn bộ chuỗi giá trị tại cùng một địa điểm và tiến tới vận hành không giấy tờ.
Đáng chú ý, thành phố đã chấp thuận chủ trương đầu tư và nhà đầu tư cho các vị trí 2, 3, 4, 5 trong khu thương mại tự do Đà Nẵng, trong khi Vị trí số 6 và 7 đã có hai nhà đầu tư nộp hồ sơ. Theo dự báo, các trung tâm công nghiệp mới sẽ hình thành xoay quanh cụm cảng biển, cao tốc và khu thương mại tự do Đà Nẵng hơn 1.800ha, tạo nền tảng cho chuỗi logistics và cung ứng mới của khu vực.
Đà Nẵng cần chiến lược gì để không tụt lại trong cuộc đua cảng khu vực?
Vấn đề không phải là Đà Nẵng có thêm một khu công nghiệp hay một khu logistics hiện đại, mà là thành phố có đủ chiến lược để biến lợi thế hạ tầng cảng và khu thương mại tự do thành sức cạnh tranh dài hạn hay không. Khi các cảng trong khu vực đều tranh vị trí cửa ngõ, Đà Nẵng chỉ thắng nếu biến EAGLE FTZ thành trung tâm logistics hiện đại gắn với chuỗi sản xuất công nghệ cao, chứ không phải kho bãi mở rộng.
Chiến lược cần rõ ràng ở ba trụ cột: một, ưu tiên nhà đầu tư FDI có công nghệ và chuỗi cung ứng toàn cầu để khu thương mại tự do Đà Nẵng không trở thành bãi gia công; hai, bảo đảm hạ tầng cảng Liên Chiểu, sân bay và cao tốc được đầu tư đồng bộ để giảm chi phí logistics; ba, xây khung chính sách ổn định cho các ngành bán dẫn, điện tử, cơ khí tiên tiến và logistics hiện đại, nơi doanh nghiệp yên tâm đầu tư dài hạn.
Nếu Đà Nẵng giữ được kỷ luật quy hoạch, chọn lọc nhà đầu tư và kiên trì định hướng logistics hiện đại gắn với công nghiệp miền Trung, khu phức hợp logistics 1.568 tỷ đồng chỉ là bước khởi đầu của một cực công nghiệp – logistics mới. Ngược lại, nếu buông lỏng chất lượng, lợi thế quỹ đất, chi phí cạnh tranh và làn sóng đầu tư FDI sẽ trôi vào các cảng khác trong khu vực – và Đà Nẵng sẽ tự đánh mất cơ hội do chính mình tạo ra.





