Chiến dịch bắt rùa tai đỏ xâm lấn: bước đi quyết đoán để cứu Hồ Hoàn Kiếm
Chiến dịch bắt rùa tai đỏ xâm lấn tại Hồ Hoàn Kiếm là hoạt động loại bỏ loài ngoại lai bằng hệ thống bẫy và phương pháp bắt thủ công, nhằm giảm áp lực cạnh tranh lên các loài sinh vật bản địa và phục hồi cân bằng sinh thái trong một hồ nước ngọt lịch sử nằm giữa trung tâm đô thị, nơi hệ động thực vật đang chịu sức ép gia tăng từ xâm nhập loài lạ và tác động của con người. Hồ Hoàn Kiếm không chỉ là biểu tượng văn hóa, mà còn là một hệ sinh thái nước ngọt tự nhiên rộng khoảng 12 ha, chu vi 1,7 km với nhiều loài cá, thực vật nổi, động vật phù du và chim hoang dã sinh sống. Khi người dân phản ánh rùa tai đỏ xuất hiện tại hồ, chính quyền phường Hoàn Kiếm đã phản ứng nhanh, phối hợp cơ quan chuyên môn để xây dựng phương án xử lý, thể hiện một quan điểm rõ ràng: bảo vệ hệ sinh thái phải đi cùng hành động thực chất, chứ không chỉ là khẩu hiệu trên giấy.
20 bẫy quanh đền Ngọc Sơn: kỹ thuật bẫy có chọn lọc, không phá cảnh quan
Điểm đáng giá nhất trong chiến dịch này là lựa chọn kỹ thuật bẫy có mục tiêu rõ ràng: loại bỏ rùa tai đỏ xâm lấn nhưng không làm tổn hại các loài rùa bản địa cần bảo tồn. Sau cuộc họp với Sở Nông nghiệp và Môi trường, Chi cục Chăn nuôi, Thủy sản và Thú y cùng Chương trình bảo tồn Rùa châu Á, các bên thống nhất đặt bẫy dưới nước, kết hợp bắt thủ công khi rùa lên cạn. "Từ ngày 12/8, tổ công tác đặt 20 bẫy tại khu vực xung quanh Đền Ngọc Sơn và thực hiện kiểm tra định kỳ mỗi ngày một lần". Chỉ riêng ngày 13/8, việc trục vớt 20 bẫy quanh đền Ngọc Sơn đã thu được 60 cá thể rùa, cho thấy hiệu quả ban đầu của phương án. Tổ công tác cam kết toàn bộ quá trình bắt, phân loại và xử lý rùa được thực hiện thận trọng, không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường và cảnh quan khu vực hồ. Đây là cách tiếp cận khôn ngoan: can thiệp mạnh vào quần thể loài ngoại lai nhưng vẫn giữ được giá trị thẩm mỹ và tâm linh của không gian quanh đền Ngọc Sơn.
Cách thiết kế bẫy đặt chìm dưới mặt nước giúp giảm thiểu hình ảnh gây phản cảm đối với du khách, đồng thời tránh gây hoảng loạn cho các loài chim và cá đang sinh sống trong hồ. Quan trọng hơn, việc kết hợp bẫy và bắt thủ công cho phép chuyên gia nhận diện trực tiếp từng cá thể khi chúng lên bờ, từ đó phân loại chính xác rùa tai đỏ, rùa cổ sọc Trung Quốc, rùa tai vàng và các cá thể rùa bản địa. Dù vậy, chiến dịch này cũng đặt ra yêu cầu về nguồn lực: kiểm tra bẫy mỗi ngày, thu vớt, ghi nhận số liệu và xử lý từng cá thể không phải là công việc ngắn hạn. Việc UBND phường Hoàn Kiếm tuyên bố đặt bẫy sẽ tiếp tục được thực hiện trong thời gian tới, với khả năng điều chỉnh phương án tùy kết quả theo dõi, cho thấy sự kiên trì cần thiết nếu Hà Nội muốn thật sự làm chủ tương lai hệ sinh thái Hồ Hoàn Kiếm.

Loài ngoại lai và cái giá sinh thái nếu thả nuôi vô tội vạ
Chiến dịch bắt rùa tại Hồ Hoàn Kiếm không chỉ là câu chuyện kỹ thuật, mà là lời cảnh báo trực diện về nguy cơ loài ngoại lai phá vỡ cân bằng sinh thái nếu bị thả nuôi thiếu kiểm soát. Rùa tai đỏ đã được Bộ Nông nghiệp và Môi trường đưa vào danh mục loài ngoại lai xâm hại. Loài này có khả năng cạnh tranh thức ăn và nơi sống với sinh vật bản địa, từ đó tác động tiêu cực đến đa dạng sinh học và môi trường sinh thái. Trong hệ sinh thái tự nhiên như Hồ Hoàn Kiếm, sự xuất hiện và gia tăng số lượng của một loài ngoại lai có thể tạo ra những tác động khó lường; nếu phát triển mạnh, chúng trở thành tác nhân làm thay đổi cân bằng sinh thái. Chính thói quen “phóng sinh” hoặc nuôi thú cảnh rồi thả ra hồ khi chán đã vô tình biến những sinh vật tưởng như hiền lành thành mối đe dọa lâu dài cho cả hệ sinh thái nước ngọt.
Từ ngày 12/8 đến sáng 14/8, lực lượng chức năng đã bắt được hơn 100 cá thể rùa các loại, trong đó có rất nhiều cá thể rùa tai đỏ gây hại. Con số này không chỉ phản ánh tốc độ xâm lấn của loài ngoại lai, mà còn cho thấy chúng đã hiện diện ở mật độ đủ lớn để gây sức ép lên các loài rùa bản địa. Việc rùa tai đỏ cạnh tranh thức ăn, chiếm bãi phơi nắng và nơi trú ẩn đồng nghĩa với việc cá, động vật phù du và những mắt xích khác trong chuỗi thức ăn của hồ phải điều chỉnh theo một trật tự mới mang tính áp đặt. Nếu chính quyền không can thiệp, "hồ Gươm" rất dễ trở thành một bể nuôi loài ngoại lai, làm mờ dần giá trị sinh học gắn liền với hình ảnh rùa Hoàn Kiếm – vốn đã trở thành tiêu bản từ năm 2016 and được lưu giữ tại đền Ngọc Sơn. Đây là cái giá sinh thái mà Hà Nội không thể chấp nhận thêm lần nữa.
Phân loại, xử lý và thả lại: bảo vệ hệ sinh thái gắn với trách nhiệm bảo tồn
Điều đáng ghi nhận là chiến dịch này không biến loài rùa thành đối tượng bị xử lý hàng loạt vô phân biệt. Mỗi cá thể rùa được kiểm tra hình thái học để xác định chủng loại. Những cá thể thuộc loài quý hiếm hoặc cần bảo tồn sẽ được bàn giao cho Sở Nông nghiệp và Môi trường tiếp nhận, trong khi toàn bộ số rùa ngoại lai như rùa tai đỏ, rùa cổ sọc Trung Quốc, rùa tai vàng sẽ chuyển về Trung tâm Cứu hộ động vật hoang dã Hà Nội để xử lý theo quy định. Đối với các cá thể rùa bản địa, sau khi lấy mẫu, lực lượng chức năng sẽ thả lại về môi trường Hồ Hoàn Kiếm. Cách làm này thể hiện một tư duy bảo tồn đúng đắn: bảo vệ hệ sinh thái không đồng nghĩa với tiêu diệt mọi sinh vật, mà là điều chỉnh cấu trúc quần thể sao cho loài ngoại lai không lấn át loài bản địa.
UBND phường Hoàn Kiếm khẳng định toàn bộ quá trình được thực hiện thận trọng, bảo đảm an toàn, không làm ảnh hưởng đến hệ sinh thái, cảnh quan và hoạt động bình thường tại khu vực Hồ Hoàn Kiếm. Song song với đó, phương án xử lý được xây dựng nhằm bảo vệ hệ sinh thái hồ, đồng thời bảo đảm cảnh quan, mỹ quan đô thị. Đây là sự cân bằng cần thiết giữa yêu cầu khoa học và cảm xúc cộng đồng dành cho một không gian biểu tượng. Tuy vậy, nếu dừng ở các đợt bắt rùa định kỳ, kết quả sẽ chỉ mang tính chữa cháy. Hà Nội cần xem chiến dịch này như điểm khởi đầu để xây dựng quy chế rõ ràng về quản lý loài ngoại lai trong hồ, tăng cường giám sát, và quan trọng nhất là truyền thông cho người dân hiểu rằng mỗi hành động thả một con rùa tai đỏ xuống nước là một nhát cắt vào chính hệ sinh thái mà chúng ta đang cố bảo vệ.
Từ Hồ Hoàn Kiếm nhìn rộng ra đô thị: bảo vệ hệ sinh thái phải bắt đầu từ ý thức cộng đồng
Chiến dịch bắt rùa tai đỏ xâm lấn tại Hồ Hoàn Kiếm cho thấy khi chính quyền quyết đoán, có cơ sở khoa học và phối hợp với chuyên gia, việc bảo vệ hệ sinh thái nước ngọt ngay giữa lòng đô thị là hoàn toàn khả thi. Nhưng câu hỏi quan trọng hơn là: làm sao để không phải lặp lại chiến dịch này thêm lần nữa? Câu trả lời nằm ở ý thức cộng đồng. Loài ngoại lai không tự xuất hiện; chúng đi theo những hành vi tưởng như vô hại – mua thú cảnh, phóng sinh theo cảm tính, thả sinh vật lạ xuống hồ cho "có phúc". Nếu không thay đổi những thói quen đó, mọi bẫy rùa, mọi cuộc trục vớt đều chỉ là hành động lau dọn tạm thời trên bề mặt.
Hồ Hoàn Kiếm là tấm gương phản chiếu cách chúng ta đối xử với thiên nhiên trong lòng thành phố: hoặc là chấp nhận biến hồ thành nơi thử nghiệm của loài ngoại lai, hoặc là kiên quyết bảo vệ hệ sinh thái bằng cả chính sách và văn hóa ứng xử. Chiến dịch hiện nay đã đặt viên gạch đầu tiên bằng việc xác lập rằng rùa tai đỏ là loài ngoại lai xâm hại cần được loại bỏ khỏi hồ. Việc tiếp theo phải là một chương trình giáo dục công chúng về loài ngoại lai, gắn với các quy định rõ ràng về việc thả nuôi sinh vật ở không gian công cộng. Nếu Hà Nội làm được, Hồ Hoàn Kiếm sẽ không chỉ là biểu tượng lịch sử, mà còn là minh chứng sống cho một đô thị biết bảo vệ hệ sinh thái bằng hành động và trách nhiệm dài hạn.






