“Chia sẻ cùng thầy cô”: từ lễ vinh danh đến hành trình đồng hành
Chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô” là một sáng kiến tri ân và đồng hành với giáo viên vùng khó khăn, tập trung vào giáo viên vùng đồng bào dân tộc thiểu số miền núi, nhằm vinh danh nhà giáo bền bỉ gieo chữ, lan tỏa những mô hình lớp học hạnh phúc và thúc đẩy đổi mới giáo dục trong điều kiện thiếu thốn nhưng đầy quyết tâm.
Chiều 17/8 tại Hà Nội, Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam phối hợp với Bộ Giáo dục và Đào tạo cùng các đơn vị tổ chức họp báo giới thiệu Chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô” 2026. Không còn là một sự kiện mang tính nghi lễ, chương trình đang chuyển mình thành một chuỗi hoạt động dài hơi, đi từ vinh danh đến hỗ trợ thực chất. Việc lựa chọn chủ đề “Lớp học reo vui” không chỉ là khẩu hiệu đẹp; đó là tuyên bố rằng giáo dục phải đem lại hạnh phúc cho học sinh, nhất là ở những nơi còn thiếu điện, thiếu mạng, thiếu cả con đường đến lớp. Đây là bước đi thể hiện một lựa chọn rõ ràng: nếu phải ưu tiên nguồn lực, hãy đặt giáo viên vùng khó khăn ở trung tâm, vì họ là những người đang gánh phần gian khổ nhất của hệ thống.
Kỷ lục 200 giáo viên: con số lớn nói lên khoảng trống lâu nay
Năm nay, Chia sẻ cùng thầy cô 2026 dự kiến tuyên dương gần 200 giáo viên tiêu biểu đang công tác tại các trường, điểm trường thuộc vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi – quy mô lớn nhất từ trước đến nay. Con số kỷ lục này không chỉ là niềm vui; nó phơi bày một thực tế: đã quá lâu, giáo viên vùng khó khăn bị xem như “vùng trũng” trong chính sách ghi nhận và động viên. Khi gần 200 giáo viên cần được vinh danh trong một năm, nghĩa là hàng nghìn thầy cô khác vẫn đang âm thầm đứng lớp mà chưa một lần được gọi tên.
Qua 11 năm, chương trình đã tri ân 656 giáo viên và thực hiện 34 hành trình chia sẻ với thầy cô. Đó là chặng đường dài, nhưng năm nay mới là lúc chương trình tỏ rõ tham vọng: từ “Vinh danh, trao tặng” sang “Đồng hành, tiếp sức toàn diện”. Một câu nói đáng nhớ: “Trong một nền giáo dục hiện đại, càng nhiều công nghệ thì càng cần nhiều hơn tình yêu thương”. Câu này nhắc chúng ta rằng mọi bằng khen chỉ có ý nghĩa khi đi cùng sự chăm sóc lâu dài cho người đứng lớp, nhất là những giáo viên vùng khó khăn đang gánh áp lực vừa thiếu thốn cơ sở vật chất, vừa phải bám trụ với học sinh có xuất phát điểm thấp hơn nhiều so với mặt bằng chung.
Ưu tiên vùng dân tộc thiểu số, miền núi: lựa chọn đúng nhưng chưa đủ
Chương trình đặt ưu tiên rất rõ ràng: giáo viên đang công tác tại vùng đồng bào dân tộc thiểu số miền núi, các xã khu vực I, II, III, thôn đặc biệt khó khăn, xã khó khăn. Đây là lựa chọn đúng, bởi nếu không nâng đỡ những mắt xích yếu nhất, hệ thống giáo dục sẽ mãi chênh lệch. Giáo viên vùng khó khăn phải đáp ứng tiêu chí ít nhất 3 năm giảng dạy, có thành tích nổi bật, tinh thần vượt khó và tạo chuyển biến về chất lượng giáo dục tại địa phương. Nói cách khác, chỉ những người vừa bền bỉ, vừa đổi mới mới có cơ hội được gọi tên.
Điểm đáng chú ý là chương trình ưu tiên giáo viên trẻ tình nguyện, giáo viên là người dân tộc thiểu số, và những thầy cô có sáng kiến ứng dụng công nghệ, đổi mới phương pháp giảng dạy. Đó là thông điệp mạnh mẽ gửi tới các địa phương: không chỉ cần sự chịu đựng, mà cần các lớp học biết thích ứng với kỷ nguyên số. Tuy nhiên, cũng cần thẳng thắn: vinh danh 200 người là đáng quý, nhưng chưa thể bù đắp cho hàng loạt thiếu hụt về thu nhập, điều kiện làm việc, cơ hội bồi dưỡng. Chương trình mới chỉ là điểm khởi đầu của một cam kết dài hạn mà toàn ngành giáo dục phải theo đuổi nếu không muốn khoảng cách giữa vùng thuận lợi và vùng dân tộc thiểu số miền núi ngày càng rộng ra.
“Lớp học reo vui”: hạnh phúc học đường trong bối cảnh công nghệ
Chủ đề “Lớp học reo vui” không phải slogan dễ thương mà là một quan niệm giáo dục: mỗi ngày đến trường phải là một hành trình giàu kết nối, nơi học sinh được tôn trọng, khích lệ, có niềm vui và ước mơ về tương lai. Trong bối cảnh công nghệ và trí tuệ nhân tạo len sâu vào giáo dục, chương trình nhấn mạnh một điều tưởng hiển nhiên nhưng hay bị bỏ quên: tri thức có thể đến từ màn hình, nhưng sự trưởng thành cần những mối quan hệ sống động giữa học sinh, thầy cô và cộng đồng.
Chính vì thế, Chia sẻ cùng thầy cô 2026 không chỉ tìm kiếm những người thành thạo công nghệ, mà còn nhấn mạnh yêu cầu giữ vững tương tác trực tiếp trong lớp học. Hệ thống hoạt động như Ngày tựu trường, school tour “Lớp học reo vui - Hành trình tri ân”, triển lãm “Lớp học reo vui” và cuộc thi TikTok “Tri ân thầy cô - Chia sẻ cùng thầy cô” trong tháng 10–11 cho thấy một cách tiếp cận mới: dùng chính công nghệ và mạng xã hội để kể những câu chuyện người thầy, nhưng không để công nghệ lấn át vai trò của tình người. Đó là lựa chọn đúng đắn trong thời điểm phần lớn thảo luận giáo dục đang xoay quanh thiết bị, nền tảng mà thiếu đi tiếng nói của những lớp học nhỏ trên núi cao.
Từ vinh danh đến trách nhiệm xã hội với giáo viên vùng khó
Trong gần 200 giáo viên được lựa chọn, 34 thầy cô xuất sắc nhất sẽ được vinh danh tại Hà Nội vào tháng 11, nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Phần còn lại sẽ được vinh danh tại địa phương – một lựa chọn hợp lý, vì sự ghi nhận tại chỗ đôi khi tạo động lực mạnh mẽ hơn những chuyến đi xa. Bên cạnh đó, ban tổ chức dự kiến trở lại các điểm trường từng có giáo viên được tuyên dương trong những năm trước, đồng hành với thầy cô và học sinh ngay trong dịp tựu trường. Đó là minh chứng cho sự chuyển hướng từ tặng bằng khen sang hỗ trợ lâu dài.
Tuy vậy, cần nhìn rõ: một chương trình, dù thiết kế công phu đến mấy, cũng không thể gánh thay trách nhiệm của toàn xã hội đối với giáo viên vùng khó khăn. Nếu chúng ta coi những người đang dạy học ở vùng dân tộc thiểu số miền núi là tuyến đầu của bình đẳng giáo dục, thì Chia sẻ cùng thầy cô 2026 phải được xem là lời nhắc nhở mạnh mẽ hơn là cái kết có hậu. Vinh danh nhà giáo chỉ có ý nghĩa khi kéo theo những thay đổi chính sách, từ phân bổ nguồn lực, cơ hội đào tạo đến hỗ trợ đời sống. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, chúng ta sẽ tiếp tục khen ngợi sự hy sinh của giáo viên vùng khó khăn mà không giảm bớt gánh nặng họ đang mang mỗi ngày.






