Thu hồi visa Mỹ: bước ngoặt cứng rắn nhắm vào người xin tị nạn
Thu hồi visa Mỹ là việc chính phủ Mỹ quyết định hủy bỏ hiệu lực thị thực đã cấp, khiến người mang visa mất tư cách nhập cảnh hoặc lưu trú theo diện đó, thường gắn với mục tiêu siết chặt chính sách nhập cư, kiểm soát xin tị nạn Mỹ và tái định nghĩa ai được coi là gánh nặng xã hội trong hệ thống di trú. Hiện chính quyền Donald Trump đang xem xét thu hồi thị thực công tác và du lịch của tối đa 200.000 người nước ngoài đã hoặc đang xin tị nạn Mỹ, biến đây thành đợt siết thị thực B1 B2 lớn nhất từ trước đến nay. Về bản chất, đây không chỉ là động thái kỹ thuật mà là tín hiệu chính trị rõ ràng: ưu tiên hạn chế tối đa mọi hình thức sử dụng visa ngắn hạn như cầu nối để ở lại lâu dài. Thông điệp gửi ra bên ngoài là Mỹ không còn khoan nhượng với những diện nhập cư bị coi là lách luật.

Thị thực B1/B2: từ cửa ngõ du lịch, công tác thành “rủi ro pháp lý”
Thị thực B1 B2 vốn là hai loại visa không định cư phổ biến nhất: B1 dành cho người sang Mỹ công tác, B2 cho du lịch, thăm thân hoặc điều trị y tế. Điều kiện cốt lõi là người xin phải chứng minh chỉ lưu trú tạm thời và sẽ rời Mỹ sau chuyến đi. Nhưng việc một bộ phận người nhập cảnh bằng B1/B2 rồi nộp đơn xin tị nạn được chính quyền Trump coi là đi ngược mục đích của hai loại thị thực này. Tài liệu ngoại giao cho thấy Mỹ dự kiến trong vài tuần tới sẽ thông báo thu hồi visa B1/B2 cấp từ giai đoạn 2016–2026 cho người từng hoặc đang xin tị nạn. Dù mất visa không đồng nghĩa bị trục xuất ngay, hồ sơ tị nạn đang chờ giải quyết sẽ được chuyển sang diện khác và người đó không còn tư cách du lịch hay kinh doanh nữa. Nói thẳng, thị thực B1/B2 đang chuyển từ công cụ di chuyển linh hoạt thành một rủi ro pháp lý cho bất kỳ ai cân nhắc xin tị nạn Mỹ.

Quy định “gánh nặng xã hội”: xin thẻ xanh sẽ khó hơn nhiều
Song song với thu hồi visa Mỹ, chính sách nhập cư Mỹ còn siết qua quy định mới về gánh nặng xã hội (public charge) do Bộ An ninh Nội địa công bố, sẽ có hiệu lực từ ngày 18/9/2026. Quy định này khôi phục quyền cân nhắc rộng hơn cho viên chức di trú, cho phép xem xét mọi loại phúc lợi công dựa trên điều kiện kinh tế — từ trợ cấp lương thực, hỗ trợ nhà ở, Medicaid đến hỗ trợ học phí đại học — cùng với tuổi, sức khỏe, gia đình, tài sản, học vấn và kỹ năng của đương đơn. Nói cách khác, việc từng nhận trợ cấp công có thể trở thành điểm trừ đáng kể khi xin thẻ xanh, dù không bị coi là lý do tự động từ chối hồ sơ. Theo cơ quan di trú, quy định năm 2022 bị cho là quá hẹp, khiến khó đánh giá đầy đủ hoàn cảnh từng người, nên chính quyền Trump tận dụng khoảng trống này để đẩy mạnh chủ trương người nhập cư phải tự trang trải cuộc sống, không dựa vào phúc lợi từ tiền thuế. Với người đang hoặc sẽ nộp hồ sơ I-485 từ sau mốc 18/9/2026, yêu cầu minh bạch về quá khứ nhận trợ cấp và chuẩn bị hồ sơ tài chính vững là gần như bắt buộc.
Lao động kỹ năng cao và visa H-1B: tín hiệu “không chào đón”
Khi nhiều người tập trung vào thị thực B1/B2 và xin tị nạn Mỹ, một mũi siết khác lại nhằm vào nhóm được coi là trụ cột kinh tế: lao động kỹ năng cao dùng thị thực H-1B. Một thông báo chính thức cho thấy Bộ An ninh Nội địa đã đề xuất biến khoản phí rất lớn đối với hồ sơ H-1B mới thành chính sách lâu dài, với lý do tạo nguồn thu ổn định cho chi phí quản lý hệ thống nhập cư hợp pháp. Biện pháp này từng bị tòa liên bang phán quyết là trái pháp luật và đang tiếp tục bị nhiều hiệp hội doanh nghiệp phản đối, song chính quyền Trump vẫn đưa trở lại dưới dạng quy định dài hạn. Theo thông báo, cơ quan này sẽ nhận ý kiến công chúng trong 30 ngày sau khi đăng trên Công báo liên bang. Dù chưa ngã ngũ, thông điệp chính sách nhập cư Mỹ khá rõ: ngay cả nhóm lao động STEM, công nghệ, giáo dục, nghiên cứu dùng visa H-1B cũng không còn được coi là "đương nhiên được chào đón" mà phải chịu thêm rào cản tài chính nặng nề.

Người nước ngoài cần chuẩn bị gì trước làn sóng siết nhập cư mới?
Trong bức tranh chung, thu hồi visa Mỹ quy mô lớn, siết thị thực B1 B2 gắn với xin tị nạn Mỹ, và mở rộng khái niệm gánh nặng xã hội khi xét thẻ xanh không phải những mảnh ghép rời rạc mà là phần của chiến lược hạn chế nhập cư toàn diện. Đối với người đã hoặc định dùng B1/B2, cần hiểu rõ rủi ro: nếu có ý định xin tị nạn, phải chấp nhận khả năng visa bị hủy và tư cách du lịch/công tác mất đi. Người đang cân nhắc điều chỉnh tình trạng sang thường trú nhân nên rà soát kỹ lịch sử nhận trợ cấp công, lưu giữ đầy đủ giấy tờ và trao đổi với luật sư di trú nếu từng nhận phúc lợi dựa trên điều kiện kinh tế. Với lao động kỹ năng cao, xu hướng chi phí pháp lý và hành chính tăng là khó tránh, đòi hỏi doanh nghiệp và cá nhân cân nhắc lại kế hoạch dùng H-1B. Kết luận thẳng: trong môi trường chính sách nhập cư Mỹ ngày càng cứng rắn, sự chuẩn bị chủ động về hồ sơ, tư cách pháp lý và chiến lược dài hạn không còn là lựa chọn, mà là điều kiện sống còn.






