Cầu Cần Giờ: Định nghĩa một trục kết nối mới của TP.HCM
Cầu Cần Giờ là dự án hạ tầng giao thông quy mô lớn dài khoảng 7,3 km, gồm phần cầu vượt sông Soài Rạp và các đoạn đường dẫn, được xây dựng nhằm thay thế phà Bình Khánh, rút ngắn thời gian di chuyển từ trung tâm TP.HCM đến Cần Giờ và tạo trục kết nối chiến lược giữa khu ven biển, mạng lưới cao tốc và các khu đô thị du lịch lấn biển.
Điểm then chốt cần nhìn thẳng: cầu Cần Giờ không chỉ là một công trình giao thông trị giá hơn 13.300 tỷ đồng, mà là “đường cao tốc trên không” nối siêu đô thị lấn biển và trung tâm kinh tế sôi động nhất cả nước. Dự án do Công ty Cổ phần Masterise Hạ tầng Cần Giờ đầu tư, quy mô 6 làn xe, trong đó phần cầu dài khoảng 3 km, phần còn lại là đường dẫn. UBND TP.HCM đã yêu cầu các sở, ngành và nhà đầu tư đẩy nhanh tiến độ theo mô hình PPP, đặt cầu Cần Giờ ngang hàng với những công trình hạ tầng trọng điểm như cầu Phú Mỹ 2.

Tiến độ mới: Cửa ngõ thi công mở ra từ cuối tháng 8/2026
Về tiến độ, thành phố đã đi một bước đáng kể khi ấn định rõ các mốc thời gian. Việc đàm phán và ký kết hợp đồng dự án diễn ra từ ngày 4/8 đến 15/9, trong khi giải phóng mặt bằng được lên kế hoạch từ 13/7 đến 31/12. Quan trọng hơn, TP.HCM dự kiến bàn giao trước một phần đất công và diện tích mặt nước từ cuối tháng 8/2026 để nhà đầu tư triển khai thi công cầu Cần Giờ.
Điều này cho thấy một lựa chọn chính sách rõ ràng: chấp nhận “mở đường” cho hạ tầng TP.HCM bằng cách ưu tiên không gian cho dự án. Cùng thời điểm, thành phố cũng ấn định tiến độ với cầu Phú Mỹ 2, yêu cầu nhà đầu tư khởi công từ ngày 15/9/2026 và phấn đấu hoàn thành vào cuối năm 2029. Cách “khóa lịch” cả hai cây cầu trong một chiến lược cho thấy mục tiêu không chỉ là làm xong một cây cầu, mà là dựng nên một mạng lưới kết nối kinh tế mới chạy dọc vành đai đô thị – công nghiệp – sân bay.
Siêu đô thị lấn biển Vingroup và cú hích kết nối kinh tế
Không thể tách cầu Cần Giờ khỏi siêu đô thị lấn biển tại đây. Vinhomes Green Paradise – khu đô thị du lịch lấn biển do Vingroup đầu tư – có quy mô khoảng 2.870 ha, với tổng vốn đầu tư khoảng 10 tỷ USD. Cây cầu 13.300 tỷ đồng là “chiếc phễu giao thông” đưa dòng cư dân, du khách, dịch vụ từ trung tâm thành phố đổ về khu đô thị này, biến khu vực ven biển từ vùng xa thành phần kéo dài tự nhiên của không gian đô thị.
Khi hoàn thành, cầu Cần Giờ được kỳ vọng rút ngắn thời gian di chuyển từ trung tâm TP.HCM đến Cần Giờ từ hơn 2 giờ xuống còn khoảng 40–50 phút. Đó là một bước nhảy về kết nối kinh tế: giảm chi phí thời gian, tăng tần suất giao thương, mở ra cơ hội cho các ngành dịch vụ, du lịch và bất động sản. Đồng thời, việc cầu Cần Giờ kết nối trực tiếp với cao tốc Bến Lức – Long Thành qua nút giao Rừng Sác sẽ biến tuyến này thành hành lang vận tải mới, không chỉ phục vụ một dự án Vingroup mà còn gắn Cần Giờ vào mạng lưới hạ tầng khu vực.
Từ phà Bình Khánh đến mạng lưới hạ tầng TP.HCM liên hoàn
Cầu Cần Giờ sẽ thay thế phà Bình Khánh hiện hữu – một bước ngoặt rất cụ thể với người dân. Hàng nghìn lượt xe không còn phải chờ phà, tránh cảnh đứt quãng hành trình và phụ thuộc vào giờ hoạt động. Nhưng quan trọng hơn, cây cầu này được định vị như mắt xích trong mạng lưới hạ tầng TP.HCM: từ trung tâm thành phố, qua tuyến Rừng Sác, nối vào cao tốc Bến Lức – Long Thành, kéo dài mạch giao thông liền mạch đến các khu vực kinh tế mới.
Về dài hạn, cầu Cần Giờ không đứng một mình. Nó song hành cùng tuyến đường sắt tốc độ cao Bến Thành – Cần Giờ và các công trình vượt biển khác, nhằm hình thành mạng lưới hạ tầng liên hoàn giữa trung tâm thành phố và khu ven biển. Ở chiều ngược lại, cầu Phú Mỹ 2 – dài khoảng 6,3 km, quy mô 8 làn xe – được xem là dự án hạ tầng quan trọng tăng cường kết nối với Đồng Nai và sân bay Long Thành. Bộ đôi cầu Cần Giờ – Phú Mỹ 2 vì thế giống như hai mũi khoan hạ tầng, một hướng ra biển, một hướng ra sân bay và vùng công nghiệp, tái định nghĩa bán kính phát triển của TP.HCM.
Lợi ích và thách thức: Hạ tầng không chỉ phục vụ một dự án
Dễ thấy cầu Cần Giờ mang lại lợi ích tức thời cho người dân: rút ngắn thời gian di chuyển, giảm phụ thuộc phà, mở rộng lựa chọn việc làm và du lịch. Nhưng nếu dừng lại ở việc phục vụ siêu đô thị lấn biển, thành phố sẽ bỏ lỡ cơ hội biến đây thành trục kết nối cho cả một vùng sinh thái – kinh tế. Vấn đề là cách quy hoạch đi kèm phải đảm bảo người dân Cần Giờ hưởng lợi từ dòng đầu tư mới, thay vì bị đẩy ra ngoài biên phát triển.
Về mặt chiến lược, UBND TP.HCM đặt cầu Cần Giờ trong nhóm dự án PPP trọng điểm cùng cầu Phú Mỹ 2, cho thấy mục tiêu nâng cấp hạ tầng TP.HCM không chỉ để giảm ùn tắc mà để kết nối các khu vực kinh tế mới, từ siêu đô thị lấn biển đến sân bay Long Thành. Câu hỏi còn lại không phải “có nên làm cầu” – điều đó gần như đã được thị trường và chính sách trả lời – mà là: thành phố sẽ dùng cây cầu này để xây dựng mô hình kết nối kinh tế công bằng, bền vững đến mức nào.






