Quảng Ninh thành phố trực thuộc: Mốc hành chính mở khóa cuộc chơi kinh tế mới
Quảng Ninh thành phố trực thuộc là trạng thái phát triển mới khi địa phương này chính thức trở thành Thành phố trực thuộc Trung ương, kéo theo sự tái cấu trúc mạnh về hạ tầng, kinh tế và mô hình quản trị nhằm xây dựng một cực tăng trưởng năng động ở phía Bắc, thay đổi cả cách phân bổ nguồn lực lẫn chiến lược thu hút đầu tư dài hạn.
Điểm đáng nói là Quảng Ninh không coi việc “lên thành phố” là phần thưởng danh hiệu, mà là phép thử năng lực tổ chức phát triển. Chiều 26/8/2026, UBND tỉnh tổ chức Hội nghị trao Quyết định chấp thuận chủ trương đầu tư và Giấy chứng nhận đăng ký đầu tư cho các dự án mới ngay tại trụ sở UBND tỉnh, dưới sự chủ trì của Chủ tịch UBND tỉnh Bùi Văn Khắng. Sự kiện này được gắn trực tiếp với chuỗi hoạt động chào mừng cột mốc Quảng Ninh chính thức trở thành Thành phố trực thuộc Trung ương. Đây là lựa chọn mang tính tuyên ngôn: thay vì tổ chức lễ mừng công hình thức, chính quyền chọn “trải thảm đỏ” cho nhà đầu tư, biến mốc hành chính thành cú hích kinh tế. Điều này cho thấy bước chuyển từ tư duy “xin - cho” sang “đồng kiến tạo” giữa chính quyền và doanh nghiệp.

Loạt dự án hạ tầng Quảng Ninh: 390.800 tỷ đồng cho một đại công trường
Nếu muốn hiểu vì sao Quảng Ninh có thể bứt lên thành phố trực thuộc, hãy nhìn vào bản đồ dự án hạ tầng Quảng Ninh vài năm qua. Ngày 19/12/2025, địa phương này tổ chức đồng loạt lễ khởi công, khánh thành 31 công trình, dự án trọng điểm chào mừng Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, với tổng vốn đầu tư lên tới 390.800 tỷ đồng. Đây không phải là vài “siêu dự án” mang tính biểu tượng, mà là một gói hạ tầng giao thông, đô thị, công nghiệp, dịch vụ được thiết kế như bộ khung mới cho nền kinh tế.
Những dự án này được mô tả là chiến lược, có vai trò tái cấu trúc kinh tế và mở rộng không gian phát triển cho Quảng Ninh. Chúng trải từ các tuyến giao thông, đường ven sông, đến các khu công nghiệp và dịch vụ, tạo liên kết nội vùng và liên vùng. Quan trọng hơn, phần lớn công trình đều được triển khai đúng tiến độ, một số đã hoàn thành và góp phần thúc đẩy tăng trưởng tại các địa phương nơi dự án đứng chân. Nói cách khác, trước khi “được công nhận”, Quảng Ninh đã tự biến mình thành đại công trường, đặt nền móng hạ tầng cho tương lai. Đây là khác biệt lớn so với nhiều địa phương chỉ chạy theo danh hiệu mà thiếu nội lực.
Từ hội nghị trao quyết định đến làn sóng cơ hội đầu tư Quảng Ninh
Hội nghị chiều 26/8 không chỉ là sự kiện kỹ thuật về thủ tục, mà là thông điệp chính trị rõ ràng: hệ thống chính trị vào cuộc đồng bộ để đồng hành cùng doanh nghiệp. Sự có mặt của Thường trực Tỉnh ủy, HĐND, các sở tài chính, công thương, xây dựng, kế hoạch & đầu tư, cùng các cơ quan thuế, hải quan, kho bạc cho thấy chính quyền muốn rút ngắn khoảng cách giữa quyết định chính sách và dòng vốn thực.
Tâm điểm của hội nghị là việc Chủ tịch UBND tỉnh trực tiếp trao Quyết định chấp thuận chủ trương đầu tư và Giấy chứng nhận đăng ký đầu tư cho đại diện doanh nghiệp. Chính hành động “trực tiếp” này được giới quan sát coi là lời cam kết về một môi trường đầu tư thông thoáng, minh bạch và luôn “trải thảm đỏ” đón dòng vốn. Song song đó, sự hiện diện của các tập đoàn hạ tầng, năng lượng lớn như doanh nghiệp than, điện, nước cùng đại diện các địa phương trọng điểm như Bãi Cháy, Vân Đồn, Uông Bí, Cẩm Phả… cho thấy Quảng Ninh muốn dòng vốn lan tỏa, không dồn về một lõi duy nhất. Với nhà đầu tư, cơ hội đầu tư Quảng Ninh lúc này không chỉ nằm ở quy mô dự án, mà nằm ở mức độ cam kết của chính quyền. Thành phố mới không giấu mục tiêu trở thành cực tăng trưởng hàng đầu phía Bắc; doanh nghiệp nào vào cuộc sớm sẽ chiếm ưu thế.

Khu công nghiệp, cụm công nghiệp: Nền tảng mới cho sản xuất và việc làm
Để danh xưng Quảng Ninh thành phố trực thuộc không dừng ở khung pháp lý, địa phương này đang xây một nền sản xuất mới dựa trên hệ thống khu, cụm công nghiệp. Tổng số vốn đầu tư các dự án khởi công, khánh thành chào mừng thành phố lên đến gần 47.000 tỷ đồng. Danh mục trải dài: khu công nghiệp ở Uông Bí, Bạch Đằng II, VSIP Quảng Ninh, Green Bay Tech, Hoàng Quế; các cụm công nghiệp Việt Hưng, Liên Hòa, Yên Thọ, Hải Yên, Phương Nam 2, Quảng Đức, Quảng Thành, phía Tây Đầm Hà A… cùng loạt nhà máy chế biến, sản xuất sợi, vải dệt.
Các dự án này được định vị là hạ tầng đón dòng vốn chế biến, chế tạo, công nghiệp công nghệ cao, công nghiệp điện tử, bán dẫn vào khu công nghiệp và cụm công nghiệp. Khi đi vào hoạt động, chúng “lập tức tạo ra dòng tiền, giải quyết việc làm, đóng góp vào ngân sách và củng cố nền tảng hạ tầng” cho thành phố. Cùng với đó, hàng trăm dự án nâng cấp, chỉnh trang đô thị, khu dân cư, đường giao thông, khu vui chơi, nhà văn hóa đang được các xã, phường, đặc khu triển khai, qua đó thay đổi diện mạo đô thị và nâng cao chất lượng đời sống người dân. Điều đáng chú ý là cấu trúc dự án không chỉ phục vụ nhà đầu tư, mà còn đặt người dân vào trung tâm: việc làm, tiện ích, không gian sống. Đây là điểm cộng lớn nếu Quảng Ninh muốn giữ chân lao động chất lượng cao và chuyên gia.
Thành phố trực thuộc chỉ là bệ phóng, không phải đích đến
Một thông điệp quan trọng được nhắc lại: trở thành Thành phố trực thuộc Trung ương không phải là đích đến cuối cùng, mà là bệ phóng để kinh tế vùng mỏ cất cánh. Những công trình, dự án được khởi công, khánh thành cuối năm 2025 được đánh giá là bước đi chiến lược, thể hiện tầm nhìn dài hạn trong mục tiêu xây dựng Quảng Ninh trở thành thành phố, nâng cao năng lực cạnh tranh và sức hút đầu tư.
Nhìn rộng hơn, cách Quảng Ninh triển khai dự án hạ tầng Quảng Ninh cho thấy một logic phát triển: hạ tầng trước, dòng vốn sau, rồi mới đến tái cấu trúc mô hình tăng trưởng. Các dự án khi đi vào triển khai không chỉ là con số trên giấy, mà đã, đang thúc đẩy tăng trưởng cho các địa phương nơi đứng chân, đồng thời làm Quảng Ninh “thay đổi, chuyển mình từng giờ, từng ngày”. Tuy nhiên, để giữ đà, thành phố cần tiếp tục bảo vệ môi trường đầu tư minh bạch, tránh đầu cơ đất đai bám theo hạ tầng, và giữ kỷ luật tiến độ. Nếu làm được, cụm từ “cơ hội đầu tư Quảng Ninh” sẽ không chỉ là khẩu hiệu, mà trở thành mô tả thực tế cho một thị trường năng động, nơi doanh nghiệp cảm thấy mình là đối tác, không phải người đi xin.





