Quy định bao bì mới của EU: Cú hích buộc doanh nghiệp Việt phải nâng chuẩn

Quy định bao bì mới của EU: Cú hích buộc doanh nghiệp Việt phải nâng chuẩn
Sở thích|Đông Nam Á

PPWR là gì và vì sao bao bì Việt không thể đứng ngoài cuộc?

Quy định Bao bì và Chất thải Bao bì của Liên minh châu Âu (EU PPWR) là khuôn khổ pháp lý mới đặt ra các yêu cầu chi tiết về hạn chế hóa chất nguy hại, thiết kế bao bì có thể tái chế, tăng tỷ lệ vật liệu tái chế và giảm lượng rác thải bao bì, áp dụng cho mọi doanh nghiệp đưa bao bì hoặc sản phẩm đóng gói vào thị trường EU. Từ tháng 8/2026, EU PPWR chính thức có hiệu lực, kéo theo hàng loạt yêu cầu mới đối với doanh nghiệp sản xuất, xuất khẩu. Đồng thời, một quy định mới về bao bì và chất thải bao bì (EU 2025/40) cũng bắt đầu được áp dụng, thay thế khuôn khổ cũ của Chỉ thị 94/62/EC. Nói cách khác, quy định bao bì EU không còn là lời nhắc mang tính tự nguyện mà trở thành điều kiện ra – vào thị trường.

Bối cảnh không phải ngẫu nhiên. Theo số liệu thống kê chính thức, mỗi người dân EU phát sinh 178 kg rác thải bao bì trong năm 2023, trong đó 35,3 kg là bao bì nhựa và chỉ 42% lượng này được tái chế. Đây là con số báo động cho thấy mô hình bao bì hiện tại đã chạm trần. EU đặt mục tiêu giảm lượng rác thải bao bì 5% vào năm 2030 và 15% vào năm 2040. Khi thị trường xuất khẩu lớn nhất thế giới chọn siết bao bì thay vì siết sản phẩm, doanh nghiệp Việt Nam không điều chỉnh bao bì đồng nghĩa chấp nhận tự loại mình khỏi cuộc chơi xuất khẩu bao bì lẫn hàng hóa đóng gói.

Quy định bao bì mới của EU: Cú hích buộc doanh nghiệp Việt phải nâng chuẩn

PFAS, tái chế nhựa và thiết kế: Những “điểm đau” mới cho bao bì Việt

Lớp rào đầu tiên của PPWR đánh thẳng vào thói quen lâu nay: PFAS trong bao bì tiếp xúc thực phẩm. Đây là nhóm “hóa chất vĩnh cửu” thường dùng để giúp giấy, bìa carton chống dầu mỡ, chống nước, xuất hiện trong các loại bao bì như hộp pizza. Quy định bao bì EU đặt các ngưỡng cụ thể với PFAS trong bao bì thực phẩm, nghĩa là các nhà in, nhà sản xuất bao bì giấy Việt đang phục vụ thị trường châu Âu phải rà soát lại toàn bộ công thức mực in, phủ chống thấm, quy trình xử lý bề mặt. Nếu còn nghĩ PFAS chỉ là “chuyện xa xôi của phòng thí nghiệm”, doanh nghiệp sẽ bị thị trường trả lời bằng đơn hàng giảm dần.

Không chỉ PFAS, PPWR Việt Nam phải đối diện với một lộ trình tái chế đầy thách thức. Từ năm 2030, bao bì đưa ra thị trường EU phải được thiết kế để có thể tái chế, và yêu cầu về khả năng tái chế thực tế ở quy mô lớn được triển khai từ năm 2035. Bao bì phải đạt tối thiểu cấp C từ năm 2030 và tối thiểu cấp B từ năm 2038. Với nhựa, chai đồ uống dùng một lần phải chứa ít nhất 30% nhựa tái chế từ năm 2030 và 65% từ năm 2040. Đây là những con số buộc ngành tái chế nhựa trong nước phải nâng cấp công nghệ, còn doanh nghiệp xuất khẩu bao bì phải chuyển từ “đáp ứng đơn hàng” sang “đồng thiết kế bao bì” cùng đối tác EU, dựa trên khả năng tái chế nhựa và dữ liệu vật liệu rõ ràng.

Quy định bao bì mới của EU: Cú hích buộc doanh nghiệp Việt phải nâng chuẩn

Trách nhiệm mở rộng nhà sản xuất: Việt Nam siết trong nước để không bị siết ngoài EU

PPWR không chỉ là yêu cầu về môi trường mà còn là bài toán tiếp cận thị trường. Trách nhiệm mở rộng nhà sản xuất (EPR) trong quy định bao bì EU khiến doanh nghiệp phải tham gia trực tiếp vào chi phí và hệ thống quản lý chất thải bao bì tại từng quốc gia thành viên. Trách nhiệm không giống nhau cho mọi doanh nghiệp Việt: nó phụ thuộc vào vai trò trong việc đưa bao bì hay sản phẩm đóng gói ra thị trường. Những doanh nghiệp thuộc diện áp dụng phải rà soát nghĩa vụ đăng ký, nghĩa vụ tài chính và nghĩa vụ quản lý chất thải tại từng thị trường cụ thể. Điều này giải thích vì sao đã có doanh nghiệp nhỏ và người bán hàng trực tuyến tạm dừng giao hàng tới hoặc trong EU vì lo ngại chi phí đăng ký, nghĩa vụ tuân thủ và yêu cầu đại diện ủy quyền.

Ở chiều ngược lại, Việt Nam đang hoàn thiện hệ thống EPR theo hướng tăng trách nhiệm trực tiếp của doanh nghiệp. Khung pháp lý quản lý chất thải nhựa và bao bì đang được cập nhật, và Nghị định số 110/2026/NĐ-CP về EPR sẽ được Văn phòng EPR Việt Nam làm rõ các nghĩa vụ tại hội thảo chuyên đề “EU PPWR & EPR 2026” tổ chức ngày 5/8/2026 tại VSIP Bắc Ninh. Đây không chỉ là một buổi cập nhật chính sách, mà là “bài kiểm tra” xem doanh nghiệp có sẵn sàng đồng bộ trách nhiệm mở rộng nhà sản xuất trong nước với yêu cầu EPR của EU hay không. Nếu doanh nghiệp coi EPR là gánh nặng, họ sẽ luôn chạy theo để “chữa cháy”; nếu coi đó là công cụ quản trị vòng đời bao bì, EPR lại trở thành lợi thế cạnh tranh.

Quy định bao bì mới của EU: Cú hích buộc doanh nghiệp Việt phải nâng chuẩn

Doanh nghiệp bao bì Việt phải thay đổi gì để không mất thị trường EU?

Với doanh nghiệp Việt Nam, tác động của PPWR không chỉ nằm ở chi phí tuân thủ. Điều cấp thiết trước mắt là một cuộc “tổng kiểm kê” bao bì. Doanh nghiệp xuất khẩu cần rà soát danh mục bao bì đang sử dụng, kiểm tra thành phần vật liệu, khả năng tái chế, hàm lượng vật liệu tái chế, đồng thời làm việc với nhà nhập khẩu và đối tác tại EU để xác định nghĩa vụ EPR ở từng thị trường. Nói cách khác, quy trình sản xuất bao bì phải được điều chỉnh ngay trên bàn thiết kế: giảm vật liệu dư thừa, bỏ dần các lớp phủ khó tái chế, ưu tiên kết cấu đơn vật liệu, gắn kèm dữ liệu vật liệu đầy đủ. Những doanh nghiệp chủ động cải tiến thiết kế bao bì, tăng sử dụng vật liệu tái chế và xây dựng hệ thống dữ liệu bao bì sẽ có lợi thế hơn khi duy trì và mở rộng thị trường EU.

Tuy nhiên, không thể trông chờ mỗi doanh nghiệp tự “bò” tới đích. Chuỗi cung ứng bao bì cần một hệ sinh thái tái chế nhựa và vật liệu xanh trong nước đủ mạnh. Hội thảo tại VSIP Bắc Ninh, với sự tham gia của doanh nghiệp đồ uống, đơn vị tái chế và các hiệp hội ngành hàng, đang cố gắng kết nối những mắt xích này. Nhưng nếu chỉ dừng ở hội thảo, bao bì Việt khó theo kịp lộ trình tái chế và tái sử dụng của EU. Cần những thỏa thuận dài hạn giữa nhà sản xuất bao bì, nhà tái chế và chủ thương hiệu để chia sẻ chi phí đầu tư khuôn mẫu, thiết kế mới và hạ tầng thu gom – tái chế, thay vì “mạnh ai nấy làm” như hiện nay.

Thách thức hay bước nhảy cho ngành bao bì Việt?

Các quy định mới của EU vừa đặt ra yêu cầu cao hơn với bao bì, vừa mở cơ hội cho doanh nghiệp tham gia lĩnh vực tái chế và giải pháp bao bì bền vững. Từ góc độ xuất khẩu bao bì, PPWR chia thị trường thành hai nửa: những doanh nghiệp chấp nhận đầu tư chuyển đổi xanh, và những doanh nghiệp chọn rút khỏi thị trường EU vì không chịu nổi chi phí và thủ tục tuân thủ. Trong bối cảnh các quy định môi trường dần trở thành điều kiện bắt buộc để tham gia chuỗi cung ứng toàn cầu, việc chủ động tiếp cận chính sách, nắm yêu cầu kỹ thuật và xây dựng lộ trình chuyển đổi sớm sẽ giúp doanh nghiệp nâng năng lực cạnh tranh, hạn chế rủi ro và tận dụng tốt cơ hội thị trường xuất khẩu.

Câu hỏi không còn là “EU siết quy định bao bì tới mức nào?” mà là “ngành bao bì Việt muốn đứng ở đâu trong chuỗi giá trị mới?”. Nếu chỉ cung cấp bao bì giá rẻ, khó khăn sẽ tăng khi chi phí tuân thủ và trách nhiệm môi trường ngày càng lớn. Ngược lại, nếu doanh nghiệp dám dịch chuyển sang cung cấp giải pháp bao bì đáp ứng chuẩn tái chế, tích hợp nhựa tái chế và tuân thủ trách nhiệm mở rộng nhà sản xuất, PPWR lại là tấm vé nâng hạng. Thời gian từ nay tới mốc 2030 – khi yêu cầu thiết kế bao bì có thể tái chế bắt đầu áp dụng – chính là khoảng “đệm” để doanh nghiệp Việt quyết định mình sẽ là người bị sàng lọc hay kẻ tận dụng được cuộc chơi mới.

Sammfy nhận hoa hồng khi bạn mua sắm qua liên kết của chúng tôi, bạn không phải trả thêm chi phí.

You May Also Like

Comments
Viết gì đó...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!