Đà Nẵng lựa chọn trở thành cửa ngõ logistics của Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương
Trung tâm logistics Đà Nẵng là định hướng biến thành phố thành cửa ngõ trung chuyển hàng hóa, đầu tư và chuỗi cung ứng, gắn hệ thống cảng biển, sân bay, đường bộ, đường sắt với một hệ sinh thái logistics tích hợp nhằm kết nối các thị trường Đông Bắc Á, Đông Nam Á với Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, phục vụ tốt hơn thương mại ASEAN và các tuyến hàng hải quốc tế. Chiều 13-8, Bộ Công Thương phối hợp với chính quyền thành phố tổ chức Diễn đàn Logistics Quốc tế Đà Nẵng 2026 với chủ đề “Đà Nẵng: Cửa ngõ logistics Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương - Kết nối thương mại, đầu tư và chuỗi cung ứng”. Hơn 450 doanh nghiệp và nhà đầu tư trong nước, quốc tế tham dự, cho thấy đây không chỉ là một sự kiện chuyên môn mà là tuyên bố chính trị – kinh tế: Đà Nẵng muốn được nhìn nhận như một cực mới trong bản đồ logistics khu vực. Tham vọng này là lựa chọn mang tính chiến lược, khi chuỗi cung ứng toàn cầu đang tái cấu trúc và các trung tâm logistics được xem như hạ tầng quyền lực mới của thương mại quốc tế.

Hành lang kinh tế Đông Tây: điểm tựa để Đà Nẵng kết nối lục địa ASEAN với Ấn Độ Dương
Điểm mạnh lớn nhất của trung tâm logistics Đà Nẵng nằm ở vai trò cửa ngõ phía Đông của Hành lang kinh tế Đông Tây (EWEC), nối Myanmar – Thái Lan – Lào – Đà Nẵng ra biển. Đây không còn là một tuyến giao thông tiểu vùng, mà đang được nhìn nhận như hành lang chuỗi cung ứng Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, kết nối thương mại, đầu tư và dữ liệu giữa “ASEAN lục địa”, Ấn Độ và không gian Ấn Độ Dương. Theo ông Trần Thanh Hải, Việt Nam với 17 hiệp định thương mại tự do cùng vị trí trung tâm Đông Nam Á có cơ hội nâng cao vị thế trong mạng lưới logistics khu vực; trong chiến lược đó, Đà Nẵng hội tụ điều kiện để trở thành cực tăng trưởng mới. Nếu EWEC được nâng cấp thành hành lang kinh tế đúng nghĩa, dòng hàng không chỉ đi qua Đà Nẵng mà sẽ gắn với các dịch vụ logistics giá trị gia tăng, tài chính và thương mại, tạo thêm giá trị cho doanh nghiệp trong ASEAN thay vì chỉ là tuyến vận tải rẻ tiền chạy xuyên biên giới. Đây chính là nền tảng để Đà Nẵng bước vào cuộc chơi với các cảng biển khu vực chứ không chỉ phục vụ nội địa miền Trung.

Hệ sinh thái logistics tích hợp: cơ hội và phép thử cho năng lực thực thi
Đà Nẵng đang chọn cách đi khó: xây dựng một hệ sinh thái logistics tích hợp, thay vì chỉ mở rộng cảng biển. Cảng Liên Chiểu, Khu thương mại tự do Đà Nẵng, các trung tâm logistics đa phương thức được xác định là không gian cốt lõi để thu hút dòng hàng, gắn hạ tầng giao thông với sản xuất, thương mại, phân phối, tài chính, công nghệ. Thành phố hướng tới logistics xanh, phát thải thấp, chuyển đổi số toàn chuỗi bằng dữ liệu dùng chung, trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn và công nghệ chuỗi khối. Trong hệ sinh thái đó, Cảng Liên Chiểu được kỳ vọng tăng cường năng lực kết nối hàng hải quốc tế, trong khi Khu thương mại tự do trở thành nơi gắn sản xuất với logistics giá trị gia tăng, tạo thêm nguồn hàng cho các tuyến quốc tế. Đây là hướng đi đúng nếu Đà Nẵng muốn cạnh tranh với những cảng biển khu vực đã phát triển thành “siêu hub” dịch vụ, nhưng cũng là phép thử khắc nghiệt về năng lực quy hoạch, điều phối chính sách và phối hợp công – tư.
Lợi ích thiết thực cho doanh nghiệp và người dân miền Trung – Tây Nguyên
Đà Nẵng tuyên bố mục tiêu không chỉ là thu hút hàng hóa về thành phố mà là giúp hàng từ Đà Nẵng và miền Trung đi nhanh hơn, xa hơn, hiệu quả hơn tới thị trường quốc tế. Khi nguồn hàng được tổ chức ở quy mô vùng, khả năng hình thành tuyến vận tải quốc tế trực tiếp sẽ tăng, mang lại thời gian vận chuyển ngắn hơn, lịch trình ổn định hơn và chi phí cạnh tranh hơn cho doanh nghiệp. Với thương mại ASEAN, việc kết nối EWEC và các hành lang trong nước ra các tuyến hàng hải quốc tế qua Đà Nẵng có thể biến miền Trung thành cầu nối tự nhiên giữa lục địa ASEAN và biển, giảm phụ thuộc vào các cửa ngõ truyền thống. Nếu hệ sinh thái trung tâm logistics Đà Nẵng phát triển đúng hướng, nông sản, hàng công nghiệp nhẹ, thương mại điện tử xuyên biên giới và logistics lạnh sẽ được hưởng lợi: hàng hóa được bảo quản tốt hơn, thông quan nhanh hơn và có cơ hội tiếp cận trực tiếp các thị trường Đông Bắc Á, Nam Á, Trung Đông. Đây là tác động rất cụ thể lên năng lực cạnh tranh và thu nhập của doanh nghiệp vừa và nhỏ trong vùng, chứ không chỉ là câu chuyện hạ tầng tầm quốc gia.
Điều kiện tiên quyết để tham vọng logistics không bị chậm nhịp
Tham vọng trở thành trung tâm logistics Đà Nẵng trong mạng lưới Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương là hợp xu thế, nhưng không tự động thành công. Phó Cục trưởng Cục Xuất nhập khẩu đề nghị tiếp tục hoàn thiện thể chế và chính sách để tạo môi trường minh bạch, thuận lợi cho logistics hiện đại, cùng với thúc đẩy nhân lực chất lượng cao và liên kết giữa quản lý nhà nước – cơ sở đào tạo – doanh nghiệp. Thành phố cũng phải giữ đúng lời hứa đẩy mạnh chuyển đổi số, chia sẻ dữ liệu, ưu tiên logistics hàng không, logistics lạnh, logistics cho thương mại điện tử xuyên biên giới và logistics nông sản. Đà Nẵng đang nghiên cứu mở rộng không gian Khu thương mại tự do về phía Nam, gắn với các đầu mối hạ tầng và khu sản xuất, qua đó tăng khả năng kết nối với các chuỗi cung ứng trong nước và quốc tế. Kết luận lại, nếu các định hướng này được thực thi nhất quán, Đà Nẵng có thể bước ra khỏi vai trò “cảng vùng” để trở thành mắt xích có tiếng nói trong thương mại ASEAN và mạng lưới logistics Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương; nếu không, tham vọng sẽ dừng lại ở các diễn đàn và bản quy hoạch.






